Tuesday, April 20, 20219:13 PM(View: 11)
Mỗi khi cầu nguyện trước Thánh Thể hay bất cứ nơi nào, tôi thường xin Chúa nói chuyện và dậy dỗ tôi. Nhiều lúc có những tư tưởng tốt lành đến và tôi biết ngay đó là từ Chúa mà ra. Cũng có khi, Chúa cho tôi được nhìn thấy hay nghe những sự kiện hay câu chuyện để chia sẻ với mọi người. Đó chính là những mạc khải của Lòng Thương Xót Chúa.
Tuesday, April 20, 20218:54 PM(View: 12)
Nguồn: Spiritdaily.com Trong một cảm nghiệm trước đây, quý vị đã được ký giả Wayne Weible kể về ơn chữa lành mà một phụ nữ Mỹ tên là Colleen đã nhận được khi chị đi hành hưuong ở Medjugorje, Nam Tư. Sau đây là lời kể của chính chị Coleen vào ngày 8 tháng 1 năm 2004 như sau:
Tuesday, April 20, 202112:08 AM(View: 26)
Nguồn: Con cái của Medjugorje, tháng 6 năm 2004 Tháng 6 là tháng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng ta mừng kính Chúa Giêsu trong Lễ Chúa Ba Ngôi, lễ Mình và Máu Thánh Chúa và lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu.
Monday, April 19, 202111:54 PM(View: 18)
Nguồn: Con cái của Medjugorje 1. Gương sáng của bà mẹ: Tại Medjugorje, Nam Tư, chúng ta gặp những tâm hồn đơn sơ, sống gần gũi với Chúa Giêsu và Mẹ Maria trong đời sống hàng ngày. Đó là những người hái nho và chăn cừu trong đồng ruộng. Họ là những người bám chặt Chúa Giêsu trong thời gian bị Cộng sản cai trị. Đức Mẹ Maria dạy chúng ta rằng ...
Sunday, April 18, 202112:03 PM(View: 29)
LNĐ: Vì cô Ana Sego hướng dẫn nhiều nhóm cùng một lúc nên chúng tôi gặp gỡ các các nhóm hành hương người Úc trong cùng một thời gian ở Medjugorje. Cô Margaret đã chia sẻ trước nhóm của chúng tôi: "Tôi tên là Margaret đang hành nghề luật sư tại Úc Đại Lợi. Khi tôi vừa đến hành hương tại Medjugorje thì được dự một buổi Đức Mẹ hiện ra...
Sunday, April 18, 202111:35 AM(View: 26)
Sau đây là cảm nghiệm của chị Elizabeth Miskel, em gái của anh Albert Clark vốn là người đã chia sẻ ở cảm nghiệm (CN 4564: CHÚA THÁNH THẦN CHỮA LÀNH NỘI TÂM TẠI MEDJUGORJE #23). Chị Elizabeth cũng có những Salon làm tóc như anh của chị. Hai anh em dù là có gia đình riêng, nhưng họ vẫn đi hành hương với nhau. Họ sống rất gắn bó với Chúa và gần gũi nhau.
Saturday, April 17, 20212:29 PM(View: 29)
Một phụ nữ chia sẻ: "Tôi thoát nạn chó dữ cắn nhờ kêu cầu Danh Thánh Chúa Giê su. Thình lình đàng sau tôi có một con chó đang đuổi theo tôi. Miệng nó há to ra như sẵn sàng cắn xé tôi. Nó là một loại chó tên pit-bull.
Saturday, April 17, 20211:33 PM(View: 38)
Nguồn: America Magazine Theo website FatherByles.com thì bà Agnes McCoy, một người di cư gốc Ái Nhĩ Lan đã nói với tờ báo New York Telegram rằng:
Saturday, April 17, 202112:40 PM(View: 37)
LNĐ: Cô Ana Sego là người hướng dẫn du lịch ở Medjugorje. Cô đã từng làm việc chung với các nhóm hành hương của chúng tôi hàng năm trong suốt 20 năm qua. Cô là một tu sĩ của tu hội đời và luôn cố gắng thu xếp cho các nhóm chúng tôi gặp các linh mục và các thị nhân, đặc biệt là thị nhân Vicka. Cô rất tận tâm.
Saturday, April 17, 20217:56 AM(View: 20)
LNĐ: Cảm nghiệm của một người em thân thương. Chị ơi, Hai kỷ niệm đẹp nhất trên giường bệnh của em trong thời thơ ấu là được Cha tới ban phép giải tội, xức dầu và cho rước Mình Thánh Chúa trên giường bệnh. Cùng một vị linh mục là Cha Trần Mục Đích, dòng Đa Minh, giáo sư triết học của nhiều LM trong đó có Đức Ông Tiến. t

DỪNG LẠI! CSC

Tuesday, February 9, 202110:20 AM(View: 64)

8-1DỪNG LẠI!

CSC - Cuộc sống xô bồ và chạy quá nhanh làm ta chẳng có nhiều dịp may để đứng lại, ngắm nhìn những bước đường đã qua. Chỉ có dừng lại, dù chỉ một chút thôi, ta mới có cơ hội nhìn lại cuộc đời mình cho cẩn thận. Chỉ khi dìm mình vào suy tư, ta mới thấy mình đã làm được gì, đã bỏ lỡ gì hay đã thất bại những điều gì nữa.

Cuộc sống luôn công bằng, nó không cho không ai cái gì, và cũng chẳng vô tình lấy đi của ai bất cứ điều gì mà không có sự bù đắp, trả giá. Đừng cảm thấy mình mất tất cả hay có tất cả mà không suy nghĩ cho những người xung quanh. Sẽ đến một lúc nào đó, bạn phải bật khóc, nhưng không vì một lý do nào cả. Đó là lúc bạn nhận ra mình đã đánh mất quá nhiều thứ và không bao giờ lấy lại được chúng nữa. Đã đến lúc phải biết dừng lại!

Lại một năm mới sắp đến, một năm cũ sắp sang trang. Ta lại có dịp ngồi lại, suy tư về một năm đã qua với những được mất, vui buồn, sướng khổ hay đơn giản, chỉ là về những gì đã và đang xảy ra quanh mình. Cuộc sống xô bồ và chạy quá nhanh làm ta chẳng có nhiều dịp may để đứng lại, ngắm nhìn những bước đường đã qua. Chỉ có dừng lại, dù chỉ một chút thôi, ta mới có cơ hội nhìn lại cuộc đời mình cho cẩn thận. Chỉ khi dìm mình vào suy tư, ta mới thấy mình đã làm được gì, đã bỏ lỡ gì hay đã thất bại những điều gì nữa.

Thật ra, khoảnh khắc cuối năm hay đầu năm cũng chẳng khác những giây phút ngắn ngủi khác của cuộc đời ta. Có chăng thì đó chỉ là vì nó đánh dấu một cột mốc nho nhỏ trong hành trình của đời người, mang thêm một chút dư vị, một chút ý nghĩa mà người ta tự gắn cho nó, như kim đồng hồ mỗi khi qua con số 12 thì lại qua thêm một giờ thôi vậy. Có ai mà biết được đồng hồ của mình sẽ chạy tiếp vào ngày mai, hay sẽ dừng lúc nào mà mình chẳng ngờ tới. Thế nên, ta mới tìm cho mình một khoảnh khắc làm khởi điểm cho một vòng quay mới mà nhìn lại. Sự dừng lại ấy sẽ giúp ta có thêm cơ hội để bù đắp, sửa chữa, canh tân cách làm, cách nghĩ của mình.

Dừng lại để nghĩ về những điều đã qua. Những gì đã qua thì chẳng bao giờ lấy lại hay làm lại được. Cơ hội, thời gian hay lời nói là những điều mà khi ta để chúng vuột mất, ta sẽ chẳng lấy lại được. Cơ hội thì như nước chảy bèo trôi, bèo trôi qua mà ta không vớt lấy, nó sẽ chảy đến chỗ người khác hoặc sẽ đi mất. Thời gian thì chỉ có đi mà chẳng có lại, đã qua rồi sao ta tìm được đây. Nói về thời gian, nhà thơ Xuân Diệu đã viết nên những vần thơ đầy tình cảm sâu lắng, đậm sự tiếc nuối và xót xa:

Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian.

Lời nói thì gió thổi bay, một lời đã nói thì người nào rút lại được. Thế nhưng, có lẽ, chẳng mấy ai biết trân trọng nó khi mình còn có được, mà chỉ vội hối tiếc khi mọi sự đã qua rồi. Một năm hay một đời cũng thế thôi, nó sẽ trôi qua một cách vô nghĩa nếu ta không biết nắm giữ và phát huy hết giá trị của nó. Mọi hối tiếc sau đó sẽ chỉ là vô dụng.

Dừng lại để tri ân. Có những lúc, ta sống quá vội vã, vội vã cả những lúc nhận được ân huệ, sự quan tâm, lời dạy dỗ, để rồi vội cả lời cảm ơn. Giây phút dừng lại này còn là cơ hội để thực hiện lại những lời cảm ơn ấy cho thật chân thành. Cảm ơn cha mẹ, anh chị em hay những người đã giúp ta trong hành trình cuộc đời. Cha mẹ vốn chẳng cần lời cảm ơn của ta, vì ta chẳng khi nào cám ơn các ngài cho đủ. Thế nhưng, các ngài mong mỏi sự cố gắng của ta. Cảm ơn cha mẹ bằng đời sống tốt lành, xứng bậc làm con mới là điều thiết thực nhất ta có thể làm được. Những người xung quanh ta cũng vậy, lời nói thôi sẽ chẳng đủ chân tình, nhưng có lẽ, ta cần có hành động cụ thể xuất phát tự con tim. Cảm ơn người thân bằng gương sáng, việc làm, sự quan tâm. Cảm ơn đồng nghiệp bằng sự cố gắng chăm chỉ, bằng sự hòa đồng vui vẻ. Cảm ơn bạn bè bằng cử chỉ thân tình… Tất cả chẳng phải khó, nhưng khó vì chưa làm cho tận, làm cho có tình chân thật. Khi biết dừng lại, ta mới thấy lời cảm ơn của ta đối với họ thật quý giá biết bao, đáng được trân trọng dường nào.

Kiên Vũ, CSC
http://dongthanhtam.net