24 Tháng Năm 202011:36 SA(Xem: 28)
Chắc mọi người đã nhận được thông báo: Đức Cha GP Orange, CA đã cho các Giáo Xứ được cử hành thánh lễ lại đúng ngày lễ Kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô, Chúa Nhật, ngày 14 tháng 6 năm 2020. Đó là tin vui lớn lao choi mọi người. Tôi xin chia sẻ: "Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho” (Lc 10, 9).
21 Tháng Năm 20207:53 SA(Xem: 59)
Tại Chicago, Hoa Kỳ có một người ẩn danh thường gửi cho ông Michael Brown, Spiritdaily.com những tin nhắn về các thông điệp từ Trời Cao. Ngày 15 tháng 5 năm 2020, ông Michael Brown nhận thêm một thông điệp khác. Xin mọi người cầu nguyện để xin ơn biện phân Thần Khí: “Các con ơi, hãy cầu nguyện và tiếp tục cầu nguyện để lấy đi sự nghi ngờ và buồn bã. "
20 Tháng Năm 20206:24 CH(Xem: 63)
Nguồn Spiritdaily.com Một thị nhân ở nước Brazil (Ba Tây, Nam Mỹ) có tên là Pedro Regis được thấy Đức Mẹ Maria và Mẹ nói: “Một biến cố đáng sợ sẽ xẩy ra trong Nhà Chúa và làm cho đức tin của nhiều người bị lung lay. Các con hãy chú ý. Dù bất cứ điều gì xẩy ra đừng rời xa chân lý."
20 Tháng Năm 20203:44 SA(Xem: 74)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Tại Phi Luật Tân Báo the Philippine Daily Inquirer có đăng lại một lá thư của Hồng Y Ricardo J. Vidal, cựu TGM của giáo phận Cebu, đã viết cho các vị giám mục Phi Luật Tân từ lâu rồi về sự nguy hiểm của nước Trung Hoa. Vào ngày 17/10/1949, ĐHY Vidal lúc ấy đang cai quản vùng Lipa. Ngài xin các vị giám muc hãy cầu nguyện nhiều vì...
19 Tháng Năm 202012:13 CH(Xem: 85)
Một buổi chiều, ông Puharich và một nhà phóng viên tên là Jorge Rizzini, cả hai đến thành phố São Paulo. Họ đặt một cái máy ảnh và quay phim ở phòng bên cạnh. Nếu ông Arigo làm gì sai thì họ sẽ thấy ngay.
18 Tháng Năm 20208:16 CH(Xem: 54)
Nguồn: Spiritdaily.com Ông Lúcio Bittencourt, một người luôn ủng hộ những người làm thợ mỏ đã đến Congonhas để gặp gỡ ông Arigo. Ông Lucio rất cảm động khi gặp ông Arigo nên ông ta mời ông Arigo nghỉ tại một khách sạn tên là the Hotel Financial. Dù ông Arigo không biết nhưng ông Bittencourt đang bị ung thư phổi...
18 Tháng Năm 202012:42 CH(Xem: 64)
Có thể bạn đã nghe nói về ông mà cũng có thể là chưa. Ông ấy là một tín hữu Công giáo ở vùng rừng núi nước Ba Tây (Brazil), Nam Mỹ. Trong lịch sử, ông ta là người chữa lành đặc biệt nhất trong các kẻ sống, chỉ trừ có Chúa Giê su mà thôi. Vâng, bạn đang đọc điều này là điều đúng theo các tài liệu lịch sử và khoa học.
13 Tháng Năm 20206:03 SA(Xem: 84)
Ngày 13/5/2020 Chào chị Kim Hà, anh Việt và em Đông. Radio GCM rất tuyệt vời. Khi nào chị chia sẻ với Dr. Việt và em Đông thì nói cha Nhàn đã đưa lời Chúa GCM sang Lào cho người Lào gốc Việt. Họ thích lắm. Vì một số đông người ta chỉ nghe và hiểu chứ không đọc được tiếng mẹ đẻ nữa. Chương trình Lời Chúa này rất hiệu quả và giúp các nhà truyền giáo rất nhiều.
11 Tháng Năm 20203:53 CH(Xem: 101)
Cám ơn chị Kim Hà tạo cơ hội cho em viết ra những ơn lành Chúa đã ban cho em . Thực lòng em chẳng muốn kể gì nhưng cứ áy náy do chị vì yêu Chúa mà phải nhắc em mãi . Trong một buổi họp nhiều năm qua, em nhớ, lúc đó nhân dịp các chị nói về Ơn Lạ. Em thích quá giƠ tay xin kể.
05 Tháng Năm 20201:44 SA(Xem: 123)
Trong vòng một tuần mà hai chị em tôi đã hoàn tất các audio book Cuộc Đời Thánh Giuse gồm 62 chương sách. Các audio của cuốn sách này đã dược post trên www.memaria.org và www.memaria.net và còn có trên Facebook nữa.

BÔNG LÚA CÚI ĐẦU

19 Tháng Mười Hai 20186:17 SA(Xem: 494)
h2BÔNG LÚA CÚI ĐẦU

Nhớ hồi vợ chồng tôi và hai đứa con nhỏ (một trong hai đứa còn nằm trong bụng mẹ, tháng thứ 6) xuất cảnh đi Mỹ..

Vì trường hợp phụ nữ mang thai nên IOM (cơ quan di dân quốc tế) thu xếp cho riêng chúng tôi đi đường bay quá cảnh phi trường Kyoto Nhật Bản thay vì đường ghé Hàn quốc như những gia đình khác cùng đợt hồ sơ, như vậy chúng tôi sẽ được rút ngắn chuyến đi gần nửa ngày.

Sự tử tế chu đáo và bất ngờ này của một cơ quan thuộc Liên Hiệp Quốc, những 'người dưng nước lã' hoàn toàn xa lạ, làm tôi cảm động. Tiền mua vé máy bay cho tất cả những di dân diện tị nạn đều do IOM cho vay trước, chúng tôi sẽ trả góp sau khi đã an toàn định cư ở quốc gia mới.                                                                                                                                                                                
Gia đình nhỏ chúng tôi ghé đến phi trường Nhật, te tua xơ mướp vì mệt, lết tha lết thếch không giống ai giữa chuyến bay toàn hành khách sang trọng. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối, biết thân biết phận nên chờ cho mọi người ra hết mới dắt díu nhau ra sau cùng.

Vậy mà vừa bước ra khỏi cửa máy bay, một tình nguyện viên của IOM, một thanh niên (sinh viên) người Nhật sáng sủa cao ráo, mặc bộ vest rất chỉnh tề, đứng sẵn đó, thấy chúng tôi là gập người chào cung kính. Cầm trên tay tấm giấy lớn ghi tên chúng tôi nhưng thực ra anh ta chẳng cần nữa vì quá dễ nhận ra cái gia đình nghèo vừa rời khỏi đất nước nghèo này. Chúng tôi sững người, ngượng nghịu lúng túng trước cái cúi chào đặc biệt của người Nhật lần đầu tiên trên đời mình được nhận.                                              
   
Sau đó anh chàng kính cẩn ân cần, cố đi thật chậm để bà xã tôi không phải vội, dù đôi chân cao ngồng của chàng ta chỉ cần sải một bước là bằng chúng tôi đi ba bước. Anh chàng nói tiếng Anh chậm rãi và cố tình chọn những từ dễ đến nỗi đứa dốt sinh ngữ như tôi cũng hiểu ngay. Cái cách anh chàng tế nhị đưa chúng tôi đến nhà vệ sinh và sẵn sàng kiên nhẫn chờ ở ngoài làm tôi càng phục lăn! Nước Nhật giáo dục kiểu gì mà người trẻ của họ tuyệt vời đến thế này nhỉ?                                                                      

Rồi anh chàng chậm rãi dẫn chúng tôi đi dọc các hành lang sân bay quốc tế rộng mênh mông để đến cổng chờ chuyến bay đi Mỹ. Tôi nhớ chúng tôi đi bộ gần nửa tiếng mới tới. Cung cách của anh chàng không khác gì đang hộ tống những nhân vật quan trọng. A không, đang ấm áp đón tiếp những người rất thân thiết. Tôi nghĩ người thân ruột thịt cũng không ân cần được đến thế!

Đến nơi, anh chàng lại cung kính và áy náy xin lỗi vì bận việc phải đi gấp. Anh chàng nói sẽ gọi điện nhờ một người bạn đến ở với chúng tôi trong 8 tiếng chờ đợi.

Thì ra anh chàng đã gọi phone nhờ cô người yêu của mình  từ hồi nào. Cô ấy đến, cũng là sinh viên, nhỏ nhắn dễ thương, vừa đẹp vừa hiền, đem theo bữa cơm đắt tiền mua ở nhà hàng cùng một giỏ trái cây. Vừa gặp chúng tôi, cô ấy cũng gập người chào rất lễ phép.

Tôi lại một lần nữa xúc động khi hiểu ra IOM có đặt sẵn suất thức ăn nhanh ở phi trường cho chúng tôi, nhưng đôi bạn trẻ này muốn đãi 'bà bầu' và hai em bé một bữa chu đáo hơn bằng chính tiền túi của họ.

Không còn biết nói gì nữa khi nhìn cô gái Nhật dịu dàng dọn bữa ăn vẫn còn nóng ra chiếc băng ghế phi trường, chén đũa đàng hoàng, mời chúng tôi, ngồi 'hầu' bên cạnh chúng tôi với nụ cười luôn nở trên khuôn mặt dễ mến, ân cần hỏi han vợ con tôi.

Tôi không còn tâm trí đâu mà thưởng thức món ăn. Mỗi một miếng đưa lên miệng là mỗi hạt ngọc hạt vàng! Tôi cảm thấy mình không xứng đáng ngồi đó để được cô bé tiếp đãi như thế này. Tôi xin kiếu, xin được đi lòng vòng để ngắm cái phi trường hiện đại, để trố mắt nhìn cái thế giới khác hẳn thế giới quen thuộc của mình ở quê hương.

Nói thật, suốt đời còn lại chúng tôi không thể quên sự tử tế và khiêm nhu của hai người bạn trẻ Nhật ấy! Con gái đầu của chúng tôi năm đó mới 8 tuổi, nó nói lớn lên, quốc gia đầu tiên con phải đi thăm, trước cả về thăm quê hương Việt Nam, nhất định phải là nước Nhật!

Gần đây tôi mới biết câu thành ngữ cổ xưa của người Nhật: "Bông lúa chín là bông lúa cúi đầu". Bao thế hệ đi trước của người Nhật đã truyền lại lời dạy đó cho con cháu: Một cây lúa khi được mùa, trĩu hạt, thì nó biết cúi đầu. Khi mình đã sung túc thịnh vượng, không được nghếch mặt lên trời tự mãn kiêu căng, nhưng biết cúi mình để kính trọng và yêu thương người khác!