10 Tháng Mười 20196:41 SA(Xem: 58)
Thánh Teresa Avila là một mỹ nhân. Bà có biệt tài, thân mật, thoải mái, đễ thich nghe, có lòng trắc ẩn, can đảm, nhiệt thành và rất nhân hậu. Giống như Chúa Giếu, Thánh Teresa Avila là một bí ẩn của những nghịch lý: Không ngoan mà thực tế, thông minh mà hài hoà kinh nghiệm, thần bí mà cải cách tích cực và thánh thiện.
05 Tháng Mười 20199:32 CH(Xem: 65)
Có nhiều sứ mạng của thế hệ con cháu bị chậm trễ hay bị phá huỷ vì những sự xấu mà thế hệ tổ tiên để lại. LM John Hampsch, một linh mục nổi tiếng về Chữa Lành Gia Tộc, ngài cư ngụ tại California đồng ý rằng:
04 Tháng Mười 20197:31 SA(Xem: 49)
Nguồn: Spiritdaily.com Một mối tình, một cuộc hôn nhân được củng cố thì cũng quan trọng như một cuộc đời được cứu.
03 Tháng Mười 20198:05 CH(Xem: 46)
Nguồn: Spiritdaily. com Chúng ta đều có những mục tiêu trong đời, mục tiêu lớn hay nhỏ. Có khi sứ mệnh của mình cùng hợp với sứ mệnh của người khác hay một nhóm những người khác nữa. Có thể chúng ta có sứ mệnh chính và các sứ mệnh phụ.
29 Tháng Chín 20199:00 SA(Xem: 91)
Lời Dịch Giả: Ngày 2 tháng 10 là Lễ Các Thiên Thần Bản Mệnh hay là Các Thiên Thần Hộ Thủ. Xin tạ ơn Chúa luôn chăm sóc chúng con cách chu đáo và ban cho mỗi người chúng con có ít nhất là một Thiên Thần Bản Mệnh. Amen. (KH)
28 Tháng Chín 20199:26 CH(Xem: 74)
Nguồn: https://www.catholicstand.com/i-am-learning-how-to-conquer-the-devil/ Chúng ta có thể tự bảo vệ mình tránh khỏi những ảnh hưởng của tiêu cực của thế giới để chúng không xâm nhập vào linh hồn chúng ta: 1. Cần cẩn thận khi xem phim, đọc sách báo và nghe truyền thanh.
27 Tháng Chín 20198:08 CH(Xem: 136)
Nguồn: catholicstand.com/i-am-learning-how-to-conquer-the-devil/ Tóm tắt: Bà Monica bị ma quỷ quấy phá, chồng bà là ông Nathan dắt bà sang Roma xin trừ quỷ. Đây là những bài học mà gia đình ông bà Nathan và Monica học được qua biến cố đau thương:
27 Tháng Chín 20197:04 CH(Xem: 87)
Nguồn: catholicstand.com/i-am-learning-how-to-conquer-the-devil/ LNĐ: Đây là câu chuyện thật, các nhân vật đã được đổi tên. Bà Monica khi còn trẻ thì có thói quen kiêng ăn. Bà Monica đã từng muốn tự tử hai lần...
26 Tháng Chín 20198:38 CH(Xem: 109)
www.avast.com Trong cuộc đời, có một tình trạng còn đau đớn hơn cả bị thương tích hay bịnh tật, đó là trường hợp tuyệt vọng. Cơn chán nản của linh hồn thường dẫn người ta đi tự tử. Anh Dean S. biết căn bịnh này khi anh vừa trải qua một cuộc ly dị lúc anh chỉ mới có 26 tuổi. Nội cái tư tưởng phải xa cách hai đứa con gái,
26 Tháng Chín 20197:17 CH(Xem: 87)
https://www.catholicstand.com/i-am-learning-how-to-conquer-the-devil/ 1. Làm sao để chống lại các tư tưởng tiêu cực của chính mình?

Cái Tâm của con người

24 Tháng Tư 20195:58 CH(Xem: 240)

ilovejCái Tâm của con người

Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động thấp kém. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.

Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm. Không ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Đặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.

- Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ tìm cách kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Đúng là người nhà quê. Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩu môi và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.
- Xin chào… xin…

Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Đi đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: “Xin mọi người giúp đỡ cho tôi.”

Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản.

“Mình đâu phải là thằng ăn trộm mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?” Người phụ nữ xót xa nghĩ.

Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Đúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh.

Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói:
- Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?

Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:
- Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?

Người phụ nữ gật đầu.
- Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?

Sau khi nghe người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.

- Chị cầm lấy đi. Tôi… tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.

Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “Cám ơn”.

Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:
- Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.

- Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
- Số tiền em vừa đưa cho chị chỉ có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!

Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé. Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu.

Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:
- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?

Chàng trai lắc đầu:- Không, chị ạ.

Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói:
– Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát.

Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:
- Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi.

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nổi tiếng. Để đi tìm một người trợ lý đáng tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.

Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng: Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó. Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái ‘tâm’.

Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống thì mới có cái ‘tâm’ trong công việc được. Đấy là thứ mà công ty tôi cần”.

Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất yếu của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế mà điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ ‘tâm’ của mình cho mọi người xung quanh.

Đây là một câu chuyện hoàn toàn có thật mà tôi đã nghe được từ giám đốc của tôi.

Nguồn: thienvienphuocson.net