12 Tháng Tám 202012:48 CH(Xem: 8)
Lời chia sẻ cảm nghiệm của LM Ray Donohue, người Mỹ: Tôi vốn là giám đốc của trung tâm Newman tại một viện đại học danh tiếng. Các sinh viên rất dễ thương. Vào mỗi tối Chúa Nhật, tôi dâng Thánh Lễ lúc 10:00 giờ đêm. Tôi cũng dâng một thánh lễ chiều Thứ Bẩy để cho mọi người đến tham dự ở trung tâm Newman . Tôi cũng thường dâng thánh lễ mỗi buổi sáng...
12 Tháng Tám 20207:39 SA(Xem: 7)
Năm ngoái, tại Medjugorje, Sơ Briege McKenna, OSC đi hành hương tại đó cùng một thời điểm với nhóm chúng tôi. Tôi đã tham dự tĩnh tâm với Sơ Briege và đã gặp gỡ bà nhiều lần. Chúng tôi đã từng nói chuyện và cầu nguyện chung với nhau nhiều lần.
11 Tháng Tám 20206:51 CH(Xem: 13)
Năm này thật là một năm khủng khiếp xẩy ra cho tất cả chúng ta. Có ai nghĩ rằng mọi sự sẽ xẩy ra như thế này không? Tại sao lại xẩy ra như thế? Những lời này có thể đã được nói vào 2000 năm về trước khi Chúa Giê su bị bắt, đánh đòn, tra tấn và bị treo trên thánh giá. Mọi sự đã xẩy ra. Vậy Chúa ở đâu? Thật sự Chúa ở với chúng ta trong từng bước của cuộc đời.
11 Tháng Tám 20201:56 CH(Xem: 15)
Dây thắt lưng trắng (Cincture) của các linh mục, tu sĩ là dấu hiệu của sự trong sạch, đã xuất hiện từ buổi đầu của giáo hội.
10 Tháng Tám 20209:04 CH(Xem: 15)
"Bậc sĩ phu mà ba ngày không đọc sách thì soi gương mặt mũi đáng ghét, nói chuyện lời lẽ nhạt nhẽo." Tính đến nay, gia đình tôi đã ở Mỹ gần 40 năm, chỉ thiếu khoảng hơn 2 tháng nữa là đủ 40 năm, (16/10/1980-16/10/2020).
08 Tháng Tám 202012:45 CH(Xem: 46)
Tôi tham dự thánh lễ an táng bà mẹ của người bạn linh mục. Nhiều năm trước, ba tham dự thánh lễ thụ phong linh mục của con bà. Trong thánh lễ ấy, đôi bàn tay con trai bà được Đức Giám Mục xức dầu. Chất dầu ấy được lau bởi một khăn gọi là maniturgium. Cái khăn có dầu ấy được để dành và trao cho người mẹ của vị linh mục trong Thánh Lễ...
07 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 59)
Chúng tôi bị cô lập trong nhà từ hơn 5 tháng nay, kể từ ngày 12/3/2020 đến nay. Thỉnh thoảng ra ngoài để thăm các con cháu và mua đồ ăn mà thôi. Tuy luôn dặn lòng là không được buồn nản nhưng vì ở nhà lâu quá rồi nên tôi cảm thấy chán nản, buồn phiền và trầm cảm. Mặt mũi già đi và héo úa.
29 Tháng Bảy 20205:33 CH(Xem: 121)
Từ FB Cha Bona Vut 1. Cách đây vài hôm có một người gọi cho Bona nói: “Cha ơi! Xin Cha khấn cho con với. Đàn bò con mất mấy ngày rồi mà tìm hết chỗ và hết sức rồi, nhưng không được. Giờ chỉ có ơn trên thôi.”
26 Tháng Bảy 20205:56 SA(Xem: 106)
Hôm qua, gia đình tôi gặp gỡ nhau qua bữa ăn chiều. Tuy vậy, gia đình phải kê 3 cái bàn xa nhau để giữ khoảng cách xã hội an toàn. Trong hơn 4 tháng bị giam trong nhà, chúng tôi mới thấy việc gặp gỡ thân nhân, bạn bè là điều đáng quý biết bao. Có bao nhiêu điều để tâm tình, để trao ban, để chia sẻ. Khi gặp lại nhau...
26 Tháng Bảy 20204:56 SA(Xem: 105)
Nguồn: Spiritdaily.com Dr. Lerma kể về một người bịnh nhân hấp hối thứ hai, đó là một bác sĩ Jean Pierre, 67 tuổi, ông hấp hối vì bịnh ung thư. Bác sĩ Jean nói rằng ông được TLTT Micae đến thăm viếng. TLTT Micael đến trong luồng ánh sáng. Ngài bắt đầu nói về tầm quan trọng giữa tâm linh và khoa học, nhất là việc du hành trong không gian.

16 Tháng Sáu, Thánh Gioan Phanxicô Regis (1597-1640)

16 Tháng Sáu 20203:05 CH(Xem: 65)

bóngtoi16 Tháng Sáu, Thánh Gioan Phanxicô Regis (1597-1640)

Sinh trong một gia đình giầu có ở Narbonne, Languedoc nước Pháp, ngay từ nhỏ, vì quá mến mộ các thầy giáo Dòng Tên nên Gioan Phanxicô luôn ao ước gia nhập dòng này. Và ngài đã thực hiện ý định ấy khi 18 tuổi. Trong thời gian tu tập, mặc dù học trình rất nghiêm nhặt nhưng ngài đã dành nhiều thì giờ cầu nguyện hàng đêm.

Sau khi được thụ phong linh mục, Cha Regis đi truyền giáo trong một vài thành phố ở Pháp. Đặc biệt, ngài lưu tâm đến người nghèo và rất siêng năng thi hành mục vụ. Ngay từ sáng sớm ngài đã có mặt ở tòa giải tội sau khi cử hành Thánh Lễ; vào buổi chiều ngài đi thăm các bệnh nhân và tù nhân. Vào năm 1631, khi trận dịch hạch tấn công thành phố, ngài làm việc trong bệnh viện ở Toulouse với “những công việc tầm thường nhất ở trong bếp nhưng lúc nào cũng vui vẻ và sẵn sàng”.

Vào thời bấy giờ, vì thiếu giám mục và các linh mục thì chểnh mảng, giáo dân không biết gì đến bí tích có trên 20 năm. Nhiều hình thức Tin Lành phát triển mau chóng trong khi hàng giáo sĩ vẫn giữ thái độ lãnh đạm trong nhiều lãnh vực. Trong ba năm trường, Cha Regis đã đi khắp địa phận, tổ chức các buổi học hỏi, xưng tội trước khi mời đức giám mục đến thăm. Ngài thành công trong việc hoán cải nhiều người và đã đưa họ trở về với đời sống đạo tốt lành.

Về đời sống cá nhân, ngài càng khó khăn với chính mình bao nhiêu thì ngài lại nhân từ với người khác bấy nhiêu. Thức ăn của ngài thường là rau trái và bánh thô, nhiều khi vì số người đến xưng tội quá đông đến độ ngài không còn thời giờ để ăn uống. Để hy sinh hãm mình, mỗi đêm, ngài ngủ không quá ba giờ đồng hồ.

Mặc dù Cha Regis ao ước đi truyền giáo cho người da đỏ Bắc Mỹ ở Gia Nã Đại, nhưng suốt cuộc đời ngài đã tận tụy phục vụ Thiên Chúa trong những nơi hoang vu nhất ở ngay quê hương của ngài. Ở đó ngài phải chịu sự khắc nghiệt của thời tiết và nhiều thiệt thòi khác. Tuy nhiên, sự thánh thiện của ngài ngày càng gia tăng và được nhiều người biết đến.

Trong bốn năm cuối đời, ngài rao giảng và làm việc trong các tổ chức xã hội, nhất là cho người tù, người bệnh và người nghèo. Vào mùa thu năm 1640, dù cảm thấy cái chết đã gần kề, Cha Regis vẫn cố gắng trong công tác mục vụ, nhằm đưa các linh hồn về với Chúa. Sau khi làm việc cả ngày Giáng Sinh không ngừng nghỉ, vào ngày hôm sau, sau khi lên toà giảng ngài đã ngất xỉu vì kiệt sức. Bốn ngày sau đó, trước khi thở hơi cuối cùng, ngài đã thốt lên: “Lạy Chúa Giêsu, con phó linh hồn con trong tay Chúa”. Lúc ấy ngài mới 43 tuổi.

Ngài được phong thánh năm 1737.