Saturday, April 10, 202111:57 AM(View: 4)
Nguồn: Bản tin Medu ngày 15 tháng 8 năm 2003: “Tôi còn nhớ vài năm trước đây, tôi đã cùng ông Francis Gajowniczek trò chuyện. Thánh Maximilien Kolbe đã thay ông bước vào hầm để chịu đói cho đến chết.
Saturday, April 10, 202111:51 AM(View: 4)
Đây là câu chuyện chữa lành thật sự xẩy ra tại Medjugorje, Nam Tư, do ông Wayne Weible, một ký giả gốc Tin Lành kể lại. Trước đây, chúng tôi đã đăng phép lạ chữa lành này trên website: www.memaria.org, và đã đọc bài dịch thuật trên Radio Giờ Của Mẹ vào tháng 9 năm 2003.
Saturday, April 10, 202111:34 AM(View: 3)
LNĐ: Đây là cảm nghiệm thứ hai của bà Trâm Phạm (tên thật). Bà là một cư dân của thành phố Midway City, thuộc Orange County, California. Bà cũng là một trong các khách hành hương đi viếng Đức Mẹ Guadalupe vào tháng 2 năm 2007 vừa qua. Bà chia sẻ cho cả nhóm trong lúc đi xe buýt để tới thăm thành phố Cholula và Puebla, Mexico.
Friday, April 9, 20211:16 PM(View: 6)
Nguồn: ChildrenofMedjugorje.com 1. Cảm nghiệm cuộc đời Cha Mark: Khi đi xuống núi Krizevac sau chặng đàng thánh giá, chị nữ tu Briege thuật lại cho tôi phần tiếp theo của câu chuyện như sau:
Friday, April 9, 202111:57 AM(View: 6)
Nguồn: Medjugorje Magazine Theo báo Medjugorje Magazine thì bà Susan được gọi là “Người Vô Địch Của Các Linh Hồn Ở Luyện Ngục”. Khi bà Susan nói về các linh hồn thì bà nói thao thao bất tuyệt. Trước khi qua đời, LM Stephen Barham nhận xét về bà Susan như sau: “Bà Susan Tassone luôn nhắc đến các linh hồn ở luyện ngục, đôi lúc bà ấy làm cho ta mỏi...
Friday, April 9, 20217:21 AM(View: 17)
Nguồn: Việt Báo Nhật báo Việt Báo, xuất bản tại quận Orange (Cam), miền nam California, số phát hành thứ Bảy ngày 26-6-2004, đã đăng tấm hình chụp và chú thích “HÀNH HƯƠNG TƯỢNG ĐỨC MẸ”. LM Nguyễn Thanh Sơn, DCCT đã đi trong nhóm của chúng tôi năm 2004.
Friday, April 9, 20216:43 AM(View: 16)
NGÀY 24/6/2021 LÀ KỶ NIỆM 40 NĂM NGÀY ĐỨC MẸ HIỆN RA TẠI LINH ĐỊA MEDJUGORJE, NUOC BOSNIA/HERZEGOVINA(1981-2021). XIN HÃY CẦU NGUYỆN!
Friday, April 9, 20216:30 AM(View: 11)
Ông Albert Clark là một người bạn Mỹ mà chúng tôi gặp trong cuộc hành hương đến vùng Betania, nước Venezuela, Nam Mỹ. Tuy ở Betania, Nam Mỹ nhưng có điều lạ lùng là chúng tôi gặp nhau và luôn chia sẻ với nhau về các ơn lành mà Chúa và Đức Mẹ Maria ban cho ở Medjugorje, Nam Tư. Sau mỗi bữa cơm chiều, chúng tôi thường hay ngồi nói chuyện...
Friday, April 9, 20216:00 AM(View: 10)
Bà Mầu Nguyễn ở trong giáo phận Orange, California. Bà có cuộc đời long đong, vất vả, buồn nhiều hơn vui. Tính bà hiền lành và dịu dàng. Bà tham gia cầu nguyện với nhóm Canh Tân Đặc Sủng của giáo xứ St Polycarp hàng tuần để ca ngợi và cầu xin ơn Chúa.
Thursday, April 8, 20211:44 PM(View: 26)
Sau đây là phần chia sẻ cảm nghiệm của Bà Leyna Lưu. Bà đã đi hành hương Đức Mẹ Medjugorje, Nam Tư và nhận được ơn chữa lành cho bản thân và cho con trai. Bà đã chia sẻ cảm nghiệm trong Thánh lễ ngày 29/11/2005 trước sự hiện diện của LM Nguyễn Trung Tây và 70 người trong các nhóm hành hương. (Kim Hà)

CN 4514: ĐÔI GUỐC VÀ ĐÔI GIẦY THỜI THƠ ẤU

Sunday, March 7, 20219:03 PM(View: 111)

GUỐCCN 4514: ĐÔI GUỐC VÀ ĐÔI GIẦY THỜI THƠ ẤU

Tôi nhớ hồi tôi được 15 tuổi thì gia đình  từ Huế vào thăm Sàigon. Mẹ bèn mua cho tôi một đôi guốc gót nhọn gọi là guốc Đa Kao. Cho đến lúc ấy, tôi toàn đi guốc mộc thấp, quai da nhựa trong suốt. Đến mùa Đông, bà Tổng Giám Thị của trường tôi còn đề nghị là các học sinh nữ của toàn trường hãy mua dép râu Bình Trị Thiên làm bằng vỏ xe hơi mầu đen và không có một chút mỹ thuật nào cả để đi cho tiện trong mùa mưa triền miên của Huế. Thế là có nhiều học sinh hưởng ứng, trong đó có cả tôi nữa.

Đó là lần đầu mà tôi có được đôi guốc gót nhọn Đa Kao. Tôi rất quý đôi guốc gót nhọn ấy đến nỗi tôi cất nó trong tủ đứng và khoá lại. Mỗi ngày, tôi xỏ chân vào đôi guốc ấy rồi đi đi, lại lại trên cái giường đi văng của nhà mình. Bọn bạn học thích quá, đến chơi và xin tôi cho bọn họ xỏ chân vào một chút. Tôi hãnh diện cho họ đi thử nhưng họ cũng phải đi đi, lại lại trên giường đi văng của tôi. Thế rồi cả bọn lăn ra cười vui vẻ thích thú. 

Mỗi tuần khi đi dự Lễ thì tôi mới đem guốc Đa Kao ra mà đi. Lòng tôi hân hoan vì mình ra vẻ người lớn trưởng thành rồi.

Ngay từ nhỏ tôi đã rất thích ngắm giầy dép. Tôi ưa thích nhất là đôi giầy mầu nhung đỏ được bán ở vùng Đa Kao. Tôi nằm mơ có được một đôi giầy mầu nhung đỏ ấy và giấc mơ ấy cứ trở đi trở lại mãi. Sau này tôi thường đến vùng bán giầy dép ở Đa Kao và ở đường Lê Thánh Tôn để mua giầy dép. 

Rồi cứ đến đêm Noel là chị em tôi đem giầy ra để trước cửa đề chờ ông già Noel đến cho quà trong những đôi giầy. 

Đến khi tôi có người yêu thì lạ một điều là anh luôn đưa tôi đi mua hài, giày và guốc cao gót. Tôi lấy làm lạ và hỏi anh:

"Ủa, tại sao anh cứ thích mua giầy dép cho em hoài vậy?"

Thì anh bảo:

"Anh muốn luôn mua giầy cho em để em đi theo anh suốt cả đời."

Lời nói ấy như vận hẳn vào đời sống của tôi. Tôi quen anh năm 1967, lấy anh năm 1969 và còn ở với anh cho đến nay là năm 2021. Năm ấy, anh mua cho tôi đôi giầy cao gót đẹp làm cho tôi thích quá. Một hôm, tôi ngồi sau xe Honda và mang đôi giày ấy, không hiểu tại sao, gót chân tôi đụng vào bánh xe Honda đến nỗi gẫy chiếc giày và gót chân tôi bị thương rách chân chẩy máu. Bây giờ đã hơn 50 năm mà tôi vẫn còn thấy đau ở gót chân.


Đến sau ngày 30/4/1975 thì tôi đi dạy học tại trường Hồng Hà ở gần nhà. Thời ấy, sau khi dạy học vào buổi sáng thì đến buổi chiều, tôi phải dạy phụ đạo cho học sinh yếu kém, rồi phải đi sinh hoạt đoàn thể và làm thuỷ lợi của trường. Tối đến thì tôi phải đi họp tổ dân phố và tổ phụ nữ. Chưa hết, tôi còn phải lãnh dây ni lông cùng với cái khuôn dép ni lông để đan dép miễn phí cho nhà trường. Họ bảo hãy đan dép cho trường để xuất cảng dép ni lông cho người nước Nga. Giờ này nhớ đến còn kinh hãi quá chừng. Suốt ngày cứ quay cuồng với nhiều công tác quái đản.

Sau này sống ở Mỹ, tôi rất vất vả vì có đông con và phải làm việc cả ngày. Tối về nhà thì phải lo nấu cơm nước và dọn dẹp nhà cửa. Suốt ngày tôi quay cuồng như dệt cửi. Một hôm, tôi vội vàng đưa con gửi nhà trẻ rồi đi làm. Khi đến sở mới biết là mình đã mang một chiếc giầy màu đen và một chiếc giầy mầu nâu. Cả ngày tôi cảm thấy bất an vì sợ các đồng nghiệp nhận ra. Thế mà chẳng ai để ý cả.

Giờ đây tôi vẫn nhớ mãi những tiếng guốc gõ trên đường, nhất là khi cả bọn học sinh con gái leo lên cầu thang của trường thì ồn ào, náo động. Đâu đó có một người viết như sau:

"Tiếng guốc gõ nhịp trên hè phố vắng, trên những con đường lát gạch, ít ai có thể chối cãi được rằng tiếng gót giầy nện trên nền gạch nghe nặng nề, đanh thép trong khi tiếng guốc nghe nhẹ nhàng như gõ nhịp tình ca."

Chẳng thế sao có người nhạc sỹ Trần Quang Lộc trong tình khúc “Về Đây Nghe Em” đã đã viết rằng:

"Về đây nghe em, về đây nghe em

Về đây mặc áo the đi guốc mộc

Kể chuyện tình bằng lời ca dao

Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai

Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới…”


Đối với tôi, tiếng guốc vang lên trong ngày nắng hạ luôn mang đến cho tôi hoài niệm về một thời thanh xuân đáng nhớ, mang một âm thanh quen thuộc và rộn ràng. Khi chơi u mọi, chúng tôi thường bỏ giầy, dép, guốc ra để đi chân không mà đuổi bắt nhau rồi cùng nhau cười ầm ỹ lên. Ôi tuổi trẻ qua rồi, đó là một thời sống trong vô tư, vui vẻ và bình an. Tất cả chỉ còn là hoài niệm đáng yêu!

"Hàng guốc trưa hè gõ nhịp bình an,

Khi hàng nón quay nghiêng che mắt thỏ." (Khuyết Danh)


Kim Hà, 7/3/2021