Friday, July 30, 20218:06 AM(View: 8)
Không có đủ ngôn ngữ để lấy đi sự phiền muộn và đau buồn. Tôi học được bài học vào 20 năm trước khi tôi chứng kiến cảnh hoang tàn tại Ngũ Giác Đài (Pentagon) khi chuyến bay 77 bị bọn khủng bố sử dụng vào ngày 11/9/2001. Khi tôi đứng chung với 400 thân nhân của các nạn nhân đau buồn thương tiếc sau khi 184 người trong các gia đình của họ và bạn bè họ bị ám sát.
Thursday, July 29, 20219:07 PM(View: 14)
Một cô gái người Mỹ gốc Hmong tên là Suni Lee, 18 tuổi và gia đình cô đã trải qua nhiều nỗi khó khăn trước khi cô đi thi môn Thể Dục Thẩm Mỹ (Gymnastics) tại Thế Vận Hội mùa Hè 2021 ở Tokyo, Nhật Bản...
Thursday, July 29, 20216:28 PM(View: 15)
“Cuộc đời tôi không còn là của tôi nữa." Thánh Teresa Benedicta Thánh Giá đã nói như thế và câu nói này đã đâm thâu và xuyên thấu tôi cách mãnh liệt vì tôi luôn đi tìm những câu nói về đau khổ. Tôi đau đớn vật vã để dâng đời mình mà tuân theo Thánh Ý Chúa. Tôi đã chấp nhận cây thánh giá mà Chúa kêu gọi tôi để cầu cho sự cứu rỗi và thánh hoá của các linh mục....
Tuesday, July 27, 202110:01 AM(View: 52)
Đối với những ai chưa đọc bài của tôi thì tôi xin kể lại: Sau khi dự đám cưới của cháu ruột tôi ngày 19/6/2021 thì 16 người trong gia đình tôi bị bịnh COVID 19. Gia đình tôi đều được chích ngừa. Có 3 người nằm bịnh viện vì không thở được.
Sunday, July 25, 20219:36 PM(View: 41)
Sau hơn một tháng trời lao đao vì cả đại gia đình tôi bị COVID 19, hôm nay là ngày vui nhất của vợ chồng tôi. Sau Thánh Lễ Chúa Nhật, tôi đánh bạo xin cha chủ tế ban cho vợ chồng tôi một đặc ân là được lãnh nhận Bí Tích Hoà Giải và Xức Dầu Thánh vì đầu tháng 7 vừa rồi, chúng tôi bị bịnh nên không được xức dầu Thánh vào mỗi Thứ Sáu Đầu Tháng.
Sunday, July 25, 20219:13 PM(View: 30)
Những lá thư này là của chị Thuận Hà gửi cho cha linh hướng, chúng tôi thấy có những điều hữu ích, nên với sự đồng ý của chị, chúng tôi đem chia sẻ với quý vị và các bạn. Chị Thuận Hà đi hành hương cùng với một người bạn và cô Su là cô em dâu ở Medjugorje. BÀI THƠ DÂNG MẸ: Vượt ngàn trùng con về đây thăm Mẹ, Lướt bóng mây con tràn đầy hy vọng.
Sunday, July 25, 20219:06 PM(View: 41)
Washington, ngày...năm 2007 Có một trường hợp khá lý thú, đó là chặng đàng Thánh Giá thứ 4, Mẹ gặp Chúa Giêsu vác thánh giá, cũng là nơi Mẹ hiện ra với Ivan, vì bạn của Ivan bị tai nạn xe hơi, lúc đó anh đang ngắm Đàng Thánh Giá nhưng rất buồn thì ở chặng này Đức Mẹ đã hiện ra để an ủi anh. Sau đó bạn của anh đã được chữa lành.
Sunday, July 25, 20219:01 PM(View: 29)
Washington, ngày...năm 2007 Cha quí mến, ... Một hôm sau lễ ra, con và Su sau gặp một thày chủng sinh người VN đang theo học bên Rôma dòng Phan Sinh, hình như thày đang học Triết thì phải. Đất lạ quê người mà gặp người đồng hương thì mừng lắm...
Sunday, July 25, 20213:07 PM(View: 28)
Washington ngày… Kính thăm cha, Con vẫn chưa ra khỏi vùng trời Mễdu và cũng chẳng muốn ra khỏi nơi đó. Bao lần đi là bấy nhiêu lần nhớ, bấy nhiêu kỷ niệm, bấy nhiêu hồng ân. Con vẫn nhớ khung trời đó quay quắt, chỉ muốn trở lại bên đó thôi. Khi đặt chân tới đó vui bao nhiêu thì khi về buồn bấy nhiêu, đau bấy nhiêu.
Sunday, July 25, 20212:54 PM(View: 28)
“Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh, con nhờ Mẹ, với Mẹ, trong Mẹ xin dâng lên Chúa lời ngợi khen, chúc tụng, tạ ơn Chúa đến muôn đời vì muôn hồng ân Chúa đổ xuống trên đời con." “Mẹ ơi con đã về đây “Xa xôi ngàn dặm về đây gặp Người “Đường dài thăm thẳm từng giây “Con mong gặp Mẹ giải khuây nỗi lòng” Santa Ana, ngày 21/7, 2007...

CN 4834: TÌNH ĐỜI

Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 110)

CHOHOACN 4834: TÌNH ĐỜI

Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng!

Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon. Ở trường này còn lại một vị tu sĩ Công giáo tốt lành làm việc. Đó là thầy Nhàn kính yêu và hiền lành. Thầy rất tận tâm và có lòng nhân hậu.

Trong sân trường có những cây hoa Phượng rất cao to, toả lá mầu xanh non che kín cái sân trường rộng lớn. Cứ đến mùa hè thì hoa Phượng nở một màu đỏ rực rỡ, các con ve sầu kêu ra rả cả ngày. Mỗi buổi ra chơi, khi nhìn các học sinh chơi đùa, chạy nhẩy thì lòng tôi nao nao, ấm áp vì vui mừng. Không ngờ rằng những hình ảnh và âm thanh quen thuộc ấy lại trở nên một kỷ niệm quý giá và khó quên khi tôi đi xa quê hương.

Lúc ấy ở trước trường thì lúc nào cũng tấp nập những người buôn, kẻ bán. Thuở ấy, người ta cứ ngồi bừa trên lề đường, mạnh ai nấy bán. Xe đạp, xe gắn máy đậu tứ tung. Tiếng người cười nói ồn ào vang lên nghe nhức óc. Lại thêm mấy cái loa có người nói ông ổng cả ngày, rồi các bài hát cách mạng đỏ vang lên rộn ràng và ồn ào nghe như có ai đấm vào tai.

Người người bán đồ đạc trong nhà, kể cả quần áo cũ hoặc mới. Có người bán thuốc lá vừa đi lấy từ một PX nào của Mỹ ở vùng Ngã Ba Xa Lộ Biên Hoà. Có người đem bán trái cây trong nhà. Có người ngồi thu mua nhu yếu phẩm của các công nhân viên nhà nước. Có người bán trà đá, bánh mì và thuốc lá. Có người bán xăng lẻ. Người mang gà vịt từ vùng quê lên bán. Thôi thì thượng vàng hạ cám. Cái không khí vui vẻ náo nhiệt ấy ít ra cũng làm cho những  người cô đơn cảm thấy bớt buồn bực.

Sau buổi dạy học, tôi cũng đem đồ nhu yếu phẩm vừa mua được giá nhà nước, vừa lãnh ra là để đem bán cho những người mua lại. Nào là ít bột ngọt, mì gói, sữa, bánh, bột mì và cả nửa ký thịt nữa. Lúc bình thường thì dường như ai cũng dịu dàng, tử tế nhưng khi họ giành giựt món hàng thì bộ mặt thật của họ mới lòi ra. Họ quắc mắt, chu miệng, và nói những lời rất thô lỗ, khó nghe.

Hôm ấy, tôi bán đồ nhu yếu phẩm của mình cho một bà phụ huynh học sinh. Trong lúc tôi ngồi cạnh bà ấy để chuyện trò thì có một người phụ nữ khác đển ngỏ ý muốn bán đồ nhu yếu phẩm cho tôi. Thật sự tôi không muốn mua làm gì vì tôi đã bán phần của tôi cho chị phụ huynh học sinh kia rồi.

Vậy mà chị kia lại tưởng lầm là tôi muốn dành mua mấy món đồ ấy. Chị ta lập tức phùng mang, trợn mắt, giựt mấy món hàng và quay sang gây sự với tôi, thiếu điều muốn đánh tôi vì nghĩ chắc tôi muốn giành tay trên để mua.

Tôi ngỡ ngàng và ngao ngán cho tình đời. Mới dịu dàng lịch sự: "Cô, cô, em em..." mà chỉ vì mấy món hàng chẳng đáng gì mà đã trở mặt 180 độ.

Tôi vội vàng đứng dậy đi về ngay và ghi nhớ một bài học: "Chỉ có quyền lợi của ta là số một."

"Tình đời thay trắng đổi đen,
Tình đời còn lắm bon chen.
Tình đời còn lắm đam mê,
Nên tình còn lắm ê chề." (Nguyễn Ánh 9)

Giờ đây nhìn lại mới thấy giá trị của mấy món hàng ấy chẳng đáng là bao. Vậy mà tình nghĩa chẳng còn gì. Thật là đáng buồn!
   

Kim Hà, 20/7/2021