Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 12)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 47)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 35)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 33)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 49)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 50)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 51)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 47)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 55)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 47)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

CN 4406: 40 NĂM ĐẾN NƯỚC HOA KỲ (16/10/1980-16/10/2020)

Monday, October 12, 20206:23 PM(View: 125)
kha22CN 4406: 40 NĂM ĐẾN NƯỚC HOA KỲ
(16/10/1980-16/10/2020)

Từ khi đến Mỹ vào ngày 16 tháng 10 năm 1980, tôi luôn tự nhắc nhở mình là: Phải ghi lại mọi chi tiết về sự đau khổ và phấn đấu của gia đình tôi trên đất Mỹ. Đây là những chứng tích cụ thể và chân thật để lưu lại cho thế hệ sau, ít ra là cho các thế hệ con cháu được biết thế nào là đời sống của người tị nạn khi lưu vong nơi xứ lạ.

Ở trên quê hương mới, tất cả tập quán, văn hóa và phong tục nhiều khi hoàn toàn trái ngược với đời sống đơn giản nơi cố hương. Gia đình tôi có 6 con nhỏ nên vợ chồng chúng tôi phải cố gắng học hành, làm việc và tranh đấu từng ngày, từng giờ để có thể thực hiện được giấc mộng của người Mỹ trong dòng chính là:

-Có công việc làm tốt, làm chủ một căn nhà, con cái học hành thành công và có một gia đình đầm ấm biết thương yêu và đùm bọc nhau.
Có lẽ những thế hệ người Việt Nam sau này qua Mỹ theo diện di dân thì sẽ không thể tưởng tượng được người tị nạn Việt Nam đã phải trả giá đắt như thế nào.

-Chúng tôi phải trả giá bằng máu tươi và nước mắt để mưu tìm tự do và hạnh phúc, để có được những gì mà nhiều người Mỹ bản xứ đương nhiên thừa hưởng, không cần phải tranh đấu quyết liệt.

-Vợ chồng chúng tôi đã luôn cố gắng vượt bực để học hỏi, làm việc, sống đời gương mẫu trong vai trò của người nhân viên trong sở làm, vai trò người vợ, người chồng, người cha, người mẹ và người công dân tốt.

-Chúng tôi tâm niệm rằng Thiên Chúa đã che chở và ban muôn ơn lành thì chúng tôi cũng cần phải đóng góp tài năng và tâm lực để sống tốt lành, giúp đỡ mọi người, xây dựng một gia đình tốt và một xã hội hoàn thiện, hoàn mỹ hơn.

-Chia sẻ những khó khăn và thử thách của những người mới định cư, giúp cho người bản xứ hiểu thêm về sự khó khăn của người mới đến, hầu họ có thái độ thông cảm và chịu đựng hơn.

-Giúp những ai mới đến định cư trên đất Mỹ, dù họ là người di dân hay tị nạn chính trị, dù là người có học hay ít học, để họ hiểu thêm về những đắng cay và hạnh phúc của đời sống trên xứ lạ.

-Đưa ra những vấn đề mà người mới đến cần biết để tránh, hầu làm cho cuộc sống bớt căng thẳng và giảm áp lực. Như thế sự hội nhập sẽ được dễ dàng và êm ái hơn.

Tôi nghiệm ra rằng đời sống của một người dân luôn bị ảnh hưởng bởi vận mệnh của tổ quốc và quê hương mới. Những biến cố chính trị và xã hội luôn đóng vai trò quan trọng trong đời sống của người dân.

“Phải luôn phấn đấu cho đến giây phút cuối đời!”

Ngày nay, sau 40 năm vất vả tranh đấu trên vùng đất mới, tôi cảm thấy sức đã suy tàn, lực hầu như đã kiệt quệ. Tuy nhiên gia đình tôi được bình an, các con thành công và có hiếu.

Để có được ngày hôm nay, gia đình tôi cũng đã đối diện với nhiều nỗi thất vọng. Những dòng nước mắt đã chẩy ra cả ngàn vạn lần. Có những đau đớn tưởng như không lối thoát. Có những lúc tưởng như tuyệt vọng và đã có lúc tôi muốn đi tìm cái chết.

Vì thế tôi cảm thấy thật là cần thiết để ghi lại kinh nghiệm cho các thế hệ con cháu được biết những gì đã thật sự xẩy ra cho những thế hệ cha ông, thế hệ của những người Việt Nam tị nạn trên vùng trời tự do, miền đất hứa.

-40 năm là có 2 thế hệ qua đi. 40 năm giống như dân Do Thái đi lang thang trước khi vào vùng Đất Hứa. 40 năm sống trong tình yêu của Thiên Chúa, trong sự bảo bọc của mẹ tôi, trong tình thương của các thầy cô và các bạn bè. 40 năm ân sủng dư đầy và gian nan không hề thiếu. Con xin cảm tạ Chúa luôn che chở, gìn giữ và bảo vệ gia đình chúng con!

Kim Hà
12/10/2020
121071965_10222278449700851_1533973294966095790_o.jpg?_nc_cat=102&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=M1KF1kM4GI4AX_dyet6&_nc_ht=scontent-lax3-1