Wednesday, November 25, 20207:32 AM(View: 12)
Đối với người lớn tuổi thì kỷ niệm luôn là điều gì thân thương, đáng nhớ. Vì thế tôi xin kể về kỷ niệm xa xưa. Cái cảm giác mất mát và đáng sợ nhất đã xẩy ra cho tôi khi gia đình tôi từ giã Huế để vào Sài gòn vào mùa Hè năm 1967. Lúc ấy ở Huế đã có nhuốm mùi chiến tranh. Nhà tôi ở gần một ty cảnh sát nên thỉnh thoảng Việt Cộng pháo kích vào ty cảnh sát...
Monday, November 23, 202011:55 AM(View: 47)
Sau đây là một cảm nghiệm của một người đàn ông nuôi vợ bịnh trong nhà thương. Tôi gọi anh là David. Vợ của anh David là một thiếu phụ trẻ bị bịnh rất nặng. Hàng ngày, sau khi đi làm về, anh David đến bịnh viện chăm sóc cho vợ một cách tận tình. Hôm ấy, anh mệt mỏi quá nên gục trên giường bịnh của vợ để ngủ.
Sunday, November 22, 20202:55 PM(View: 35)
Anh Paulo Gustavo là em của cha Marlon kể lại câu chuyện sau: "Cha Marlong đang bị bịnh và nằm trong phòng cấp cứu của một bịnh viện. Cha chia sẻ: "Tôi biết có một loại dây đang cứu đời sống của tôi."
Sunday, November 22, 20201:59 PM(View: 33)
Trong mùa Tạ Ơn này, con cảm tạ Chúa vì rất nhiều ơn lành Chúa đã ban cho con qua tay các anh chị em của con. Con xin cảm tạ và ngợi khen Chúa mà thôi. Tôi xin bắt đầu với câu chuyện của quý Sơ Dòng Đa Minh Bùi Chu, Việt Nam.
Saturday, November 21, 20207:35 AM(View: 49)
Giờ đây, cháu nội của bà Maria là ông Dan Tagarelli, một nhà thầu xây dựng về hưu ở Tarpon Springs đang chăm sóc ngôi nguyện đường này. Chúng tôi được gặp vợ chồng ông ngày Chúa Nhật. Bà vợ ông Dan tên là Donna. Hai ông bà nói rằng các phép lạ vẫn còn tiếp diễn cho đến ngày nay.
Saturday, November 21, 20207:24 AM(View: 51)
Đây là một trong các nguyện đường linh thiêng nhất ở nước Mỹ: Saint Michael’s Shrine, số 113 Hope St. tại Tarpon Springs, Florida, (phía bắc của Tampa). Câu chuyện sau đây kể lại sự kỳ diệu của đền thánh này. Chúng tôi đến thăm đền thánh sau nhiều năm mong muốn. Lịch sử như sau:
Friday, November 20, 20203:07 PM(View: 51)
Kể từ ngày 26/10/2020, sau khi vào bịnh viện, tôi luôn cảm thấy đau ở lồng ngực nơi có trái tim. Sau khi đến gặp bác sĩ gia đình thì hôm nay tôi đến gặp bác sĩ chuyên khoa về Tim. Trong lúc chờ đợi vào khám bịnh, tôi thấy có một bà cụ đi xe lăn do người con trai đẩy cho bà vào chờ khám bịnh. Bà đau đớn nhiều nên ngồi không yên mà phải lăn lộn trên xe lăn.
Friday, November 20, 20203:05 PM(View: 47)
Đã từng sống trong nhiều căn nhà khác nhau, nhưng đối với An thì căn nhà nhỏ ở vùng Nam Phổ thuộc thành phố Huế là nơi cho nó nhiều kỷ niệm nhất. Vùng Nam Phổ ở ngay giữa đường của cửa biển Thuận An và chợ Đông Ba nên cứ chiều đến là có những người đàn bà gánh tất tả từng gánh cá tươi roi rói đến từng nhà để mời khách mua.
Thursday, November 19, 20207:11 AM(View: 55)
Đến ngày 20 tháng 11 là ngày tri ân các thầy và cô giáo, tôi quay lại ký ức để nhớ xem thầy cô nào của tôi đã để lại các kỷ niệm đẹp trong trí óc tôi. Trong suốt 12 năm tiểu học và trung học, tôi còn nhớ mãi một cô giáo dạy Việt Văn ở trường Đồng Khánh. Tên của cô là Hà Như Nguyện, giáo sư Việt Văn.
Thursday, November 19, 20206:08 AM(View: 47)
Tôi vừa đọc một bản tin là: Tài tử người Mỹ tên là George Clooney đã có lần tặng 14 triệu đô la cho 14 người bạn tốt của anh ta. Theo tin CNN thì anh George Clooney vốn là một người chồng có hai con song sinh vào năm 2017. Hiện nay anh ít đóng phim mà dành thì giờ chăm sóc cho hai người con song sinh nhỏ và cho vợ anh là một luật sư chuyên lo cho quyền...

CN 4414: CẢM TẠ CHÚA CỨU CHÚNG CON

Monday, October 19, 20206:42 AM(View: 117)

kha11CN 4414: CẢM TẠ CHÚA CỨU CHÚNG CON

Hôm nay, tôi ngồi nhớ về quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng.

1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết

Ngày 27 tháng 3 năm 1980, trên đường vượt biên bằng đường bộ, cả gia đình tôi đi từ tỉnh Tây Ninh, qua biên giới Việt Miên, đến Nam Vang. Ơ đó chứng 1 tuần để tìm đường đi tiếp.
 
Từ Nam Vang đến Battambang, nước Cambodia bằng cách ngồi trên nóc toa xe lửa, ngay đầu toa xe lửa có đầy than củi và lửa nóng cháy trong suốt một ngày dài. Tối ấy, gia đình tôi nằm ngủ lăn lóc, gần đường rầy xe lửa ở dọc đường đi.


Trưa hôm sau, chúng tôi đến ngoại ô của thành phố Sisophon. Vừa bước xuống đi bộ thì chúng tôi rất khát nước. Người dẫn đường bắt chúng tôi đi bộ rất lâu. Khi đến một căn nhà trống, anh ta cho chúng tôi vào nhà ấy để nghỉ ngơi. Thấy một lu nước thì cả gia đình tôi cùng múc nước uống lấy, uống để. Vì khát lâu rồi, đến khi uống nhiều thì trúng nắng, trúng nước. Thế là tôi vã mồ hôi ra như tắm và lên cơn mệt, không thể thở được. Tôi lăn lộn, mố hôi cứ toát ra. Tôi bắt đầu trăn trối với chồng con:

"Xin anh hãy để xác em ở lại đây mà phải đưa các con đi tiếp bằng mọi giá. Không được trở lại Việt Nam, không được lưu luyến, khóc lóc, thương tiếc vì mình không thể bỏ cuộc."

Cả nhà tôi khóc lóc và cầu nguyện. Nước mắt tôi trào ra. Được vài tiếng sau, tôi cảm thấy khoẻ hơn và gia đình lại đi tiếp. Đến chiều hôm ây, ở vùng biên giới Việt Miên, tôi lại lên cơn mệt lần nữa, ngay giữa đồng ruộng. Tôi lại trăn trối tiếp. Cả gia đình lại đau khổ và khóc lóc. Thế rồi mọi sự khó qua đi nên tôi vẫn còn sống cho đến ngày hôm nay. Tạ ơn Chúa.

2. Chúa cứu thoát khỏi tai nạn xe

Trong suốt 40 năm vợ chồng tôi lái xe ở California, nơi có rất đông người lái xe. Tôi thường phải lái xe đi làm trên các xa lộ (freeways). Thế mà Chúa ban các Thiên Thần của Chúa để gìn giữ và bảo vệ chúng tôi khỏi mọi tai nạn gần kề. Có một lần tôi đang lái xe trên xa lộ thì tự nhiên dòng xe đứng dừng lại quá nhanh nhưng tôi không kịp dừng. Với phản xạ tự nhiên, tôi vội vàng lách xe sang lối đi bên cạnh. May mà lối đi ấy không có xe dừng ở đó, nếu không thì tôi đụng một loạt xe ở lối đi bên cạnh. Tôi hoàn hồn tạ ơn Chúa.

3. Chúa cứu con tôi khi xe rớt xuống hố sâu


Con trai lớn của tôi là cháu Anthony đi chơi xa với một nhóm bạn, tất cả là 5 người. Cháu ngồi phía sau mà ghế ấy có 3 chỗ nhưng chỗ của cháu ở giữa, không thể thắt dây an toàn. Thế rồi người lái xe không cẩn thận nên cả chiếc xe rớt xuống hố sâu. Con tôi bị nặng nhất, nát tan khuôn mặt. Cháu phải vào nhà thương để bác sĩ chăm sóc mà không hề gọi điện thoại báo tin cho cha mẹ biết. Đến 7 ngày sau cháu mới về. Khi nhìn thấy mặt cháu, vợ chồng tôi đau đớn và tan nát cõi lòng. May mà không gẫy tay, gẫy chân. Chúa đã cứu cháu thoát chết. Tạ ơn Chúa.

4. Con bị ngã từ võng xuống đất

Con trai khác của tôi là cháu Jonathan lúc 5 tháng tuổi thì nằm võng. Rồi cháu thức dậy và lật người lẫy nên võng không thăng bằng, làm cho cháu ngã xuống đất. Sàn nhà làm bằng gạch hoa, may mà cháu không bể đầu hay bị rối loạn thần kinh. Tạ ơn Chúa!


5. Suýt bị mất hai con gái trên đường vượt biên, 1980

Hai con gái tôi là cháu Đoan Trang và cháu Thiên Kim. Lúc đi vượt biên đường bộ thi một đứa gần 9 tuổi, một đứa gần 4 tuổi rưỡi.

Khi phải đi qua các trạm kiểm soát dọc đường đi từ Việt Nam sang Cambodia, gia đình tôi phải xuống xe để đi bộ qua các đồng ruộng hầu tránh các trạm ấy. Tôi để lại cái giỏ có kiếng cận thị, quần áo và đồ dùng trên xe tải. Tôi cũng dặn hai con gái nhỏ của tôi là hãy cứ ngồi trên xe vận tải, đợi qua các trạm kiểm soát xong thì gia đình gặp lại, rồi cả nhà sẽ cùng nhau leo lên xe đi tiếp.

Không hiểu vì sao mà cháu Thiên Kim lại khóc nức nở. Cháu nắm áo tôi đòi đi theo mẹ mà không chịu ngồi trên xe với chị. Thế là tôi đành phải cho hai chị em cháu đi cùng. Thật ra đó là một điều được Chúa chúc phúc. Vì nếu để hai cháu ở trên xe thì chúng tôi mất luôn hai người con.

Sau đó, xe chạy luôn vì không thể đợi lâu. Còn chúng tôi thì đi bộ quá lâu qua các đồng ruộng mấp mô, khó đi. Tôi mất luôn cái giỏ có kiếng cận trong đó nhưng tôi không mất hai con gái. Nếu mà mất hai con thì chắc chúng tôi đau khổ mà chết thôi. Khi đến Nam Vang, chồng tôi thuê xe ra các bến xe đi tìm để lấy lại giỏ nhưng không tìm thấy xe ấy nữa. Cả gia đình chỉ mang theo có hai cái giỏ. Nay mất một giỏ nên thiếu áo quần để thay đổi. Thật là khốn khổ khi ở trong trại tỵ nạn. Tôi mất kiếng cận nên như một người mù trong suốt 7 tháng ở các trại tỵ nạn. Con tạ Ơn Chúa thương xót chúng con!

6. Bàn tay bé phỏng nặng

Cháu bé Thiên Hương mà tôi sinh tại trại tỵ nạn biên giới Thái Miên lúc sang Mỹ thì cháu mới vừa 3 tháng. Lúc được hơn 1 tuổi, bà ngoại cháu pha một ly trà nóng rồi để trên bàn cà phê. Cháu bước đến, cho luôn một bàn tay vào để vọc nước. Thế là cả năm ngón tay cháu bị bỏng nặng. Lúc ấy, chồng tôi lấy xe đi làm nên hai mẹ con tôi vội bồng cháu đi quá giang xe người lạ để đem cháu vào nhà thương cấp cứu.

Ngày hôm sau, năm ngón tay cháu sưng lên, mọng nước, nhìn giống 5 trái nho. Bà ngoại cháu ân hận khóc mãi không nín, còn trái tim của tôi đau đớn vô cùng. Cuối cùng bàn tay cháu không hề bị hư. Cháu đánh đàn piano rất hay. Tạ Ơn Chúa!

Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa luôn bảo vệ và gìn giữ gia đình con ở mọi nơi và mọi lúc. Con xin cảm tạ Ơn Chúa và Đức Mẹ, các Thiên Thần Bản Mệnh và Các Thánh Quan Thầy của mỗi người chúng con. Amen.

Kim Hà, 19/10/2020