Wednesday, June 29, 20222:44 PM(View: 16)
Nguồn: Internet LM Donald Calloway nói: “Khi tôi còn là một trẻ vị thành niên, nếu có ai đó bảo tôi là một ngày nào đó, em sẽ là một vị linh mục Công Giáo La Mã thì tôi sẽ bảo họ rằng: ‘Ông bà có điên không. Tôi chỉ biết hút cần sa mà thôi. Hãy cút đi khỏi mặt tôi.' Anh chàng tên Donald Calloway lớn lên mà không bao giờ biết về Chúa.
Wednesday, June 29, 20226:13 AM(View: 20)
25. Nhận Được Ơn Chúa Thánh Thần Năm 1997, gia đình tôi trải qua biến cố đau thương vì con tôi bị ma tuý hoành hành. Tôi cứ đưa cháu đi cai nghiện nhưng được ít lâu thì cháu lại vướng vào ma tuý lần nữa. Tôi khóc cả ngày lẫn đêm. Người bạn của tôi là chị Khanh rất thương xót tôi nên chị mời hai vợ chồng tôi gia nhập nhóm cầu nguyện...
Tuesday, June 28, 202212:46 PM(View: 25)
17. THOÁT TAI NẠN Trong suốt cuộc đời của tôi, đã có nhiều lần tôi suýt bị đụng xe trên xa lộ. Có một lần tôi đi trên lối đi nhanh của xa lộ. Bỗng dưng cả đoàn xe trước mặt tôi ngừng lại.
Tuesday, June 28, 202212:04 PM(View: 23)
8. YÊU MẾN LẦN CHUỖI MÂN CÔI Ngày trước, mỗi đêm tôi chỉ đọc 3 Kinh Kính Mừng mà thôi. Sau lần đi hành hương Medjugorje năm 1999, tôi cảm thấy mình yêu mến việc lần chuỗi Mân Côi rất nhiều.
Tuesday, June 28, 202211:36 AM(View: 27)
Đến muôn đời, con xin cảm tạ Chúa, qua lời cầu bầu mạnh thế của Đức Mẹ mà gia đình chúng con đã được Thiên Đàng cứu thoát khỏi rất nhiều tình trạng bi đát, khỏi bịnh tật và khỏi sự cầm giữ của ma quỷ. Con xin kể ra để vinh danh Chúa và Đức Mẹ.
Tuesday, June 28, 202210:47 AM(View: 28)
Nguồn: Letter from Franciscan Missions Có hai vị linh mục Dòng Phanxico rất can đảm. Các ngài đang phục vụ những người dân nghèo ở Syria, nơi đang có cuộc chiến tranh diễn ra từ hơn 10 năm qua.
Monday, June 27, 20228:30 PM(View: 30)
Trước đây, chúng tối đã kể về trường hợp khác thường của một người Nam Mỹ tên là ông Marino Restrepo. Ông Marino là một nhà sản xuất loại nhạc mới, chẳng hạn như loại nhạc rock and roll. Ông nối tiếng từ Âu Châu cũng như tại Hollywood. Cuộc đời của ông gồm toàn là các buổi tiệc tùng và lo việc trần thế. Một ngày kia, ông ta bị bắt cóc rồi kẻ dữ...
Sunday, June 26, 20229:33 PM(View: 41)
https://www.mysticsofthechurch.com/2022/06/the-end-of-roe-vs-wade-on-feast-of.html Vào ngày 24/6/2022, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã bãi bỏ bộ luật phá thai Roe vs Wade sau 49 năm. Từ nay phá thai không còn hợp pháp nữa. Điều đặc biệt là luật bãi bỏ phá thai này xẩy ra vào đúng ngày Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, đánh dấu một chiến thắng lớn...
Sunday, June 26, 20228:37 PM(View: 33)
Tiểu bang California bị hạn hán suốt 22 năm qua. Trời rất hiếm có các cơn mưa. Các hồ chứa nước dự trữ đều khô cạn đến mức báo động. Vì thế nhà nước kêu gọi mọi người dân phải triệt để hạn chế việc dùng nước.
Saturday, June 25, 202212:16 PM(View: 56)
Bài giảng của Sr. Stella Kim Lê ngày 25/6/2022: "Hôm nay con muốn chia sẻ về Thánh Giuse trong việc đi tìm Chúa. Khi Thánh Giuse và Mẹ Maria đi từ Jerusalem về nhà thì lúc đó, nhóm đàn ông đi riêng, nhóm đàn bà cũng đi riêng. Họ không ngồi chung với nhau nên họ đi ra mỗi cửa khác nhau.

Phiên tòa kết án tử hình Đức Giêsu

Monday, April 11, 202212:33 PM(View: 164)

11-4cPhiên tòa kết án tử hình Đức Giêsu

Ngày Thứ Sáu trước lễ Vượt Qua của Do Thái năm 33AD

Quan toà: Philato, Quan Tổng Trấn xứ Giudea – Israel

Công tố: Giáo Quyền Do Thái

Tường thuật:

Sử gia Gioan, Người mà trong bản tường thuật tự gọi mình là môn đệ Chúa yêu; Người có quen biết vị Thượng Tế; Người đã đứng dưới chân Thánh Giá và được Đức Giêsu trao di ngôn săn sóc mẹ Maria; Người được sống rất thọ và là môn đệ duy nhất không chịu tử vì đạo; Người đã sống lâu bên Mẹ Maria để có thì giờ viết cuốn sử “Phúc Âm theo thánh Gioan” mang nặng tính Thần Học và Triết học , Người đã có nhiều thời gian suy niệm để viết cuốn “Khải Huyền” mà những đặc tính tiên tri và thời sự vẫn âm hưởng cho đến tận hôm nay.

(Bé Lâm Hân diễn đọc)

https://www.youtube.com/watch?v=fr5q2DzVDzg

Khi ấy Chúa Giê-su cùng các môn đệ sang bên kia suối Cé-ron, ở đấy có một khu vườn, Người vào đó với các môn đệ. Giu-đa tên phản bội đã biết rõ nơi ấy, vì Chúa Giê-su thường đưa các môn đệ tới đó hội họp. Vậy Giu-đa dẫn đội binh và lính gác do các thượng tế và biệt phái cấp cho, chúng đến đấy mang theo đèn đuốc và võ khí. Chúa Giê-su đã biết trước mọi việc sẽ xảy đến. Người tiến ra và hỏi chúng rằng: Các ngươi đi tìm ai?

Chúng thưa rằng: Tìm Giê-su Na-za-reth.

Người bảo chúng rằng: Chính là Ta đây.

Giu-đa, tên phản bội cũng đứng đấy với chúng. Người vừa nói: Chính là Ta đây, thì chúng lùi lại và ngã xuống đất. Người lại hỏi chúng một lần nữa rằng: Các ngươi tìm ai?

Chúng thưa rằng: Tìm Giê-su Na-za-reth.

Người liền đáp lại rằng: Ta đã bảo các ngươi rằng: Chính là Ta đây. Vậy nếu các ngươi tìm Ta, thì hãy để những người này đi.

Như thế là trọn lời đã nói: trong những kẻ Cha đã ủy cho Con, Con không làm mất người nào. Bấy giờ Si-mon Phê-rô sẵn thanh gươm liền rút ra đánh tên đầy tớ vị Thượng tế, và chém đứt một bên tai phải. Đầy tớ ấy tên là Man-cô.

Nhưng Chúa Giê-su bảo Phê-rô rằng: Hãy xỏ gươm vào vỏ Ta không muốn chén Cha Ta đã ban cho Ta sao?

Bấy giờ đội binh, viên quan chức và lính gác của người Do Thái bắt trói Người. Và trước hết điệu Người đến nhà An-na, vì ông này là nhạc phụ ông Cai-pha, làm Thượng tế năm ấy. Chính Cai-pha đã giúp ý kiến này cho người Do Thái: Một người chết cho cả dân được nhờ. Nhưng Si-mon Phê-rô và môn đệ khác vẫn theo Chúa Giê-su, môn đệ này quen biết vị Thượng tế nên cùng với Chúa Giê-su vào trong sân vị Thượng tế, còn Phê-rô thì ở lại gần cửa. Môn đệ khác vì quen biết vị Thượng tế nên ra nói với đứa giữ cửa, và dẫn Phê-rô vào.

Đứa tớ gái giữ cửa liền bảo Phê-rô rằng: Chính ông, ông có phải là môn đệ người này không?

Phê-rô đáp rằng: Không phải đâu.

Bọn đầy tớ và lính gác đã nhóm một đống lửa, họ đứng đấy mà sưởi, vì trời lạnh. Phê-rô cũng ở đấy sưởi với họ.

Vị Thượng tế hỏi Chúa Giê-su về các môn đệ và giáo lý của Người.

Người đáp lại rằng: Tôi đã giảng công khai cho mọi người, Tôi đã luôn luôn giảng trong các hội quán và đền thờ, nơi mọi người Do Thái họp nhau. Tôi không nói gì bí mật cả sao lại hỏi tôi? Hãy hỏi những kẻ nghe tôi nói, họ biết tôi nói những gì.

Nghe nói thế, một tên lính gác đứng ở đó vả Người một cái, nói rằng: Ngươi dám trả lời vị Thượng tế như vậy sao?

Người liền đáp lại rằng: Nếu tôi nói sai thì hãy tỏ ra sai ở chỗ nào, nếu tôi nói phải, thì sao lại đánh tôi?

Bấy giờ An-na để Người bị trói mà dẫn tới Thượng tế Cai-pha. Phê-rô vẫn ở đấy sưởi.

Có người hỏi Phê-rô rằng: Cả ông nữa có phải ông cũng là môn đệ Giê-su?

Phê-rô chối rằng: Không phải đâu.

Một tên đầy tớ vị Thượng tế, có họ với người đầy tớ bị Phê-rô chém đứt tai, bảo Phê-rô rằng: Tôi đã chẳng thấy ông ở trong vườn với ông ấy sao?

Một lần nữa Phê-rô lại chối, và tức thì gà liền gáy. Bấy giờ họ điệu Người từ nhà Cai-pha đến công đường. Trời đã sáng, người Do Thái không vào công đường vì sợ nhơ bẩn, và không thể ăn mừng lễ Vượt Qua được.

Vậy Phi-la-tô phải ra ngoài đón họ và hỏi rằng: Các ngươi tố cáo người này về tội chi?

Chúng đáp lại rằng: Nếu nó chẳng phải là tên gian phi, thì chúng tôi chẳng nộp cho Ngài.

Phi-la-tô bảo chúng rằng: Các ngươi hãy đem đi mà xử theo hiến pháp của các ngươi.

Dân Do Thái đáp lại rằng: Chúng tôi không có phép lên án xử tử ai.

Như thế là ứng nghiệm lời Chúa Giê-su đã nói, Người sẽ phải chết cách nào. Phi-la-tô liền vào trong công đường, gọi Chúa Giê-su và hỏi Người rằng: Ông có phải là Vua dân Do Thái không?

Chúa Giê-su đáp rằng: Tự ý quan nói điều ấy hay là quan đã nghe ai nói về tôi.

Phi-la-tô trả lời rằng: Tôi có phải là người Do Thái đâu. Nhưng người trong nước ông và các vị Thượng tế đã nộp ông cho tôi, ông đã làm chi?

Chúa Giê-su đáp rằng: Nước tôi chẳng thuộc về thế gian này, giá như Nước Tôi thuộc về thế gian này, thì quân đội của tôi đã chiến đấu để tôi thoát khỏi tay người Do Thái. Nhưng không, Nước Tôi không thuộc về thế gian này.

Bấy giờ Phi-la-tô hỏi Người rằng: Ông là Vua sao?

Chúa Giê-su đáp lại rằng: Phải, Tôi là Vua, vì thế Tôi đã sinh ra, và đã xuống thế gian là để làm chứng cho sự thật, ai hâm mộ sự thật thì nghe Tôi.

Phi-la-tô lại hỏi rằng: Sự thật là chi?

Nói thế rồi, Phi-la-tô lại ra bảo dân Do Thái rằng: Ta không thấy người này có điều gì đáng lên án, nhưng trong dịp lễ Vượt Qua, vẫn có lệ tha một người.

Vậy các ngươi có muốn ta tha Vua dân Do Thái cho các ngươi không?

Bấy giờ chúng kêu lên rằng: Không, nhưng xin tha Ba-ra-ba.

Ba-ra-ba là một tên trộm cướp. Phi-la-tô lại truyền điệu Chúa Giê-su đến và cho hành hạ Người. Bọn lính bện một vòng gai đặt trên đầu Người, và khoác cho Người một áo đỏ. Chúng đến gần Người nói rằng: Tâu Vua Do Thái. Rồi chúng vả mặt Người.

Phi-la-tô trở lại và bảo dân rằng: Các ngươi hãy coi, ta dẫn người này ra ngoài để các ngươi biết: ta không thấy nơi người này một lý do nào để lên án.

Vậy Chúa Giê-su đi ra đầu còn đội vòng gai và mình còn khoác áo đỏ.

Phi-la-tô bảo rằng: Này là người.

Các Thượng tế và lính gác thấy Người liền kêu lên rằng: Hãy đóng đinh vào thập giá, hãy đóng đinh vào thập giá.

Phi-la-tô bảo chúng rằng: Các ngươi đem đi mà đóng đinh. Còn ta, ta không thấy người này có tội gì mà lên án.

Dân Do Thái trả lời rằng: Chúng tôi có luật, và cứ theo luật ấy thì nó phải chết, vì nó đã tự xưng là Con Thiên Chúa.

Nghe vậy, Phi-la-tô càng thêm sợ hãi. Ông lại vào công đường hỏi Chúa Giê-su rằng: Quê ông ở đâu?

Nhưng Chúa Giê-su không đáp lại lời nào.

Bấy giờ Phi-la-tô bảo Người rằng: Ông không trả lời cho tôi hay sao? Ông không biết tôi có quyền tha, và cũng có quyền đóng đinh ông trên thập giá.

Chúa Giê-su đáp rằng: Nếu từ trên chẳng ban cho ông, thì ông chẳng có quyền gì đối với Tôi, vì thế kẻ nộp Tôi cho ông thì nặng tội hơn ông.

Từ đó Phi-la-tô tìm cách để tha Chúa Giê-su, nhưng dân Do Thái lại kêu lên rằng: Nếu ông tha nó thì ông không phải là kẻ nghĩa thiết của Hoàng đế. Ai tự xưng là vua, tức là kẻ thù của vua.

Nghe lời ấy, Phi-la-tô truyền đưa Chúa Giê-su ra ngoài, ông ngồi trên toà cao gọi là Li-thos-tro-tos, tiếng Do Thái gọi là Gab-ba-ta. Hôm đó là ngày áp lễ Vượt Qua, vào khoảng mười hai giờ trưa, Phi-la-tô bảo dân Do Thái rằng: Đây là vua các ngươi.

Chúng đáp lại rằng: Đem đi, đem đi, đóng đinh nó vào thập giá.

Phi-la-tô trả lời rằng: Giết vua các người sao?

Các Thượng tế đáp lại rằng: Chúng tôi chỉ có một hoàng đế là Cê-sa-rê.

Rồi Phi-la-tô trao Người cho chúng đem đi đóng đinh. Chúng điệu Người đi. Người phải vác lấy thập giá tiến về một nơi gọi là Núi Sọ, tiếng Do Thái gọi là Gol-go-tha. Ở đó, chúng đóng đinh Người trên thập giá cùng với hai người khác, mỗi người một bên, Chúa Giê-su ở giữa. Phi-la-tô thảo một bản án, và truyền đóng trên thập giá, bản án ấy ghi rằng: Giê-su Na-za-reth, Vua dân Do Thái.

Có nhiều người Do Thái đọc bản án ấy, vì nơi Chúa Giê-su bị đóng đinh ở gần thành, bản án ấy lại được viết bằng tiếng Hy-bá, tiếng La-tinh, và tiếng Hy-lạp.

Vậy các Thượng tế Do Thái đến thưa Phi-la-tô rằng: Xin đừng viết: Vua dân Do Thái, nhưng nên viết: người này đã xưng mình là Vua Do Thái.

Phi-la-tô đáp lại rằng: Điều ta đã viết là viết.

Đóng đinh Chúa Giê-su rồi chúng lấy áo Người chia làm bốn phần, mỗi người một phần. Chúng lấy cả áo lót nhưng áo lót không có đường may, và là tấm nguyên từ trên xuống dưới. Chúng liền bảo nhau rằng: Đừng xé ra, nhưng đem rút thăm xem ai được. Như thế là trọn lời Kinh Thánh rằng: "Chúng đã chia nhau áo và rút thăm áo lót." Và quân lính đã làm như vậy.

Đứng gần thập giá Chúa Giê-su, thì có Mẹ Người, bà Ma-ri-a Clê-ô-pha là chị em với Mẹ Người, và Ma-ri-a Ma-đa-lê-na. Thấy Mẹ Người, và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giê-su thưa Mẹ rằng: Thưa bà, này là con bà. Rồi Người bảo môn đệ rằng: Đây là Mẹ con. Và từ lúc đó, môn đệ đưa Mẹ Người về nhà mình.

Chúa Giê-su biết từ nay mọi sự đã hoàn tất, và để trọn lời Sách Thánh Người nói rằng: Ta khát.

Ở đấy có một bình đầy giấm. Người ta liền lấy miếng bọt bể thấm giấm chua, rồi buộc vào mũi đòng mà đưa lên cho Người. Nếm một chút giấm đoạn Chúa Giê-su nói rằng: Mọi sự đã hoàn tất. Rồi Người gục đầu xuống tắt thở…

Là ngày áp lễ và không muốn để xác trên thập giá ngày Sa-bát, vì là ngày đại lễ, người Do Thái xin Phi-la-tô cho đánh dập ống chân những người bị tử hình, và tháo xác xuống. Bọn lính liền đến đánh dập ống chân người thứ nhất, rồi người thứ hai, cả hai bị đóng đinh với Người.

Đến gần Chúa Giê-su thấy Người đã chết chúng không đánh dập ống chân Người nữa, nhưng có một tên lính lấy ngọn mác mà đâm vào cạnh sườn, tức thì nước và máu chảy ra. Kẻ đã xem thấy việc này đã làm chứng, và chứng của người thì thật, và người ấy biết rằng mình đã nói thật để anh em cùng tin.

Mọi việc đó xảy ra để trọn lời Kinh Thánh rằng: Người ta chẳng đánh dập cái xương nào của Người, và lời này rằng: chúng nhìn xem Người chúng đã đâm.

Kế đó, Giu-se A-ri-ma-thi-a, một môn đệ của Chúa Giê-su nhưng là môn đệ trong bóng tối vì sợ người Do Thái, đến xin Phi-la-tô cho tháo xác Chúa Giê-su xuống. Phi-la-tô cho phép, ông liền đến và cất xác Người. Ni-cô-đê-mô cũng đến, ông này trước kia đã đến gặp Chúa Giê-su ban đêm. Ông mang một bình trộn dầu và thuốc thơm độ trăm cân. Họ hạ xác Chúa Giê-su xuống, xức thuốc thơm và liệm trong khăn theo cách thức người Do Thái thường làm.

Ở chỗ Chúa Giê-su bị đóng đinh có một thửa vườn, và trong vườn ấy có một ngôi mộ còn mới, chưa chôn cất người nào. Vì là ngày dọn lễ của người Do Thái, và vì ngôi mộ ấy rất gần, nên họ an táng Người ở đó…