Monday, June 27, 20228:30 PM(View: 6)
Trước đây, chúng tối đã kể về trường hợp khác thường của một người Nam Mỹ tên là ông Marino Restrepo. Ông Marino là một nhà sản xuất loại nhạc mới, chẳng hạn như loại nhạc rock and roll. Ông nối tiếng từ Âu Châu cũng như tại Hollywood. Cuộc đời của ông gồm toàn là các buổi tiệc tùng và lo việc trần thế. Một ngày kia, ông ta bị bắt cóc rồi kẻ dữ...
Sunday, June 26, 20229:33 PM(View: 19)
https://www.mysticsofthechurch.com/2022/06/the-end-of-roe-vs-wade-on-feast-of.html Vào ngày 24/6/2022, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã bãi bỏ bộ luật phá thai Roe vs Wade sau 49 năm. Từ nay phá thai không còn hợp pháp nữa. Điều đặc biệt là luật bãi bỏ phá thai này xẩy ra vào đúng ngày Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, đánh dấu một chiến thắng lớn...
Sunday, June 26, 20228:37 PM(View: 14)
Tiểu bang California bị hạn hán suốt 22 năm qua. Trời rất hiếm có các cơn mưa. Các hồ chứa nước dự trữ đều khô cạn đến mức báo động. Vì thế nhà nước kêu gọi mọi người dân phải triệt để hạn chế việc dùng nước.
Saturday, June 25, 202212:16 PM(View: 32)
Bài giảng của Sr. Stella Kim Lê ngày 25/6/2022: "Hôm nay con muốn chia sẻ về Thánh Giuse trong việc đi tìm Chúa. Khi Thánh Giuse và Mẹ Maria đi từ Jerusalem về nhà thì lúc đó, nhóm đàn ông đi riêng, nhóm đàn bà cũng đi riêng. Họ không ngồi chung với nhau nên họ đi ra mỗi cửa khác nhau.
Saturday, June 25, 202211:30 AM(View: 27)
Bài giảng của Sr. Stella Kim Lê ngày 25/6/2022: "Hôm qua, 24/6/2022, luật phá thai của năm 1973 đã bị Tổi Cao Pháp Viện huỷ bỏ. Tổng cộng các thành viên của Tối Cao Pháp Viện có 9 người, trong đó có 6 người đòi huỷ bỏ, còn 3 người cấp tiến đòi giữ lại.
Saturday, June 25, 202210:33 AM(View: 21)
www.pattimaguirearmstrong.com/2022/06/a-mysterious-visitor-brings-her-father.html Ở các bịnh viện thường hay có những người khách lạ thường. Họ đến và biến đi. Tôi đã từng phỏng vấn nhiều người trong nhiều năm về những cảm nghiệm ấy. Sau đây là cảm nghiệm của bà Katie Alveby khi bà nói đến ơn huệ của Cha Trên Trời.
Friday, June 24, 202211:42 PM(View: 22)
Giá xăng của California tăng lên rất cao, mỗi lầntôi nhìn thấy giá cả leo thang cao vút thì rất đau lòng. Có ngày giá xăng lên đến hơn 6.69 cho một gallon. Vì thế gia đình tôi quyết định đi dự Thánh Lễ ở nhà thờ St. Barbara vì là nơi gần nhà hơn để cho đỡ tốn xăng.
Friday, June 24, 202210:23 AM(View: 39)
Sr. Kim Lê kể: Có những trường hợp đau lòng mà không thể quên được. Cách đây khoảng 20, 30 năm, có một phụ nữ kể cho tôi nghe về cảm nghiện đau đớn của bà: "Con là người theo đạo ông bà. Con lấy một người chồng là người Công Giáo. Gia đình con đã lên án cuộc hôn nhân của con. Họ cho rằng chồng con nghèo mà lại khác đạo nên chắc là không thể hoà thuận được.
Friday, June 24, 20227:50 AM(View: 35)
Sr. Kim Lê giảng: Cha Trên Trời luôn biết tất cả những sự lo âu, ưu tư và vất vả của cuộc sống chúng ta. Nếu chúng ta biết lắng nghe thì hiểu rằng Chúa Giêsu luôn nói chuyện, tâm tình, nhìn ngắm chúng ta với tình yêu của Ngài.
Thursday, June 23, 20229:20 PM(View: 35)
Chiều nay có một vị thính giả của Radio Giờ Của Mẹ là Cô Mary gọi tới hỏi thăm tôi. Cô tâm sự rằng cô rất thích nghe đài Radio Giờ Của Mẹ vào lúc 5:30 g sáng Chúa Nhật trên tần số AM 1480.

ĐÁM CƯỚI

Tuesday, June 7, 202212:40 PM(View: 41)

ao-dai-cuoi-cap-do-cach-dieuĐÁM CƯỚI

Bà mẹ cô dâu đưa thêm người khách nữa vào bàn cho đủ mười người. Trong bàn đã có bốn cặp vợ chồng và một phụ nữ đi một mình.

Bà tươi cười giới thiệu:

Đây là chị Trang, mẹ đỡ đầu của cô dâu, em xin được đưa chị Trang ngồi đây với các anh chị.

Bà Trang còn khá trẻ, so với những cặp đôi trong bàn, chỉ khoảng ngoài 40, khẽ cúi nhẹ đầu chào mọi người. Mắt bà chợt mở to hốt hoảng khi chạm vào cặp mắt của người phụ nữ ngồi đối diện với mình, người phụ nữ cũng đi một mình. Người này cũng chạc tuổi bà. Cả hai cùng như sững người lại trong một giây rất ngắn, rồi họ cũng nghiêm mặt lại, cười nhẹ như chưa hề biết nhau. Họ ngồi đối mặt nhau nên thỉnh thoảng lại nhìn nhau, rồi lại giả vờ như không nhìn thấy nhau. Người phụ nữ đó được cặp vợ chồng ngồi cạnh gọi là chị Hoa.

Hoa nói trong đầu: Đúng là Trinh rồi, sao bây giờ lại là Trang. Người đàn bà tên Trang đó cũng hơi cau mày lại: người này tên là Hoa à? Hay mình nhìn nhầm. Cũng may họ không ngồi cạnh nhau nên không phải nói chuyện với nhau, nhưng họ lại đối mặt nhau nên khó lòng tránh cặp mắt của nhau. Những người khách cùng bàn nói cười vui vẻ, tiếp thức ăn cho hai người phụ nữ độc thân, cả hai chắc chắn cùng trẻ hơn họ.

Hai người đàn bà trẻ đó thỉnh thoảng vẫn nhìn trộm nhau, thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt nhau, cả hai cùng bối rối, họ như muốn nói với nhau một điều gì nhưng lại không nói được.

Bỗng một ông khách trên bàn đang nói chuyện con cái, chuyện sắp về hưu đổi đề tài, hỏi hai người đàn bà độc thân: Hai chị sang đây từ năm nào?

Bà Trang ngập ngừng: Dạ…dạ từ năm 1985, nói xong bà hạ mi mắt thật thấp xuống, tránh nhìn bà Hoa.

Bà Hoa làm như không nghe thấy câu hỏi, nghiêng đầu sang nói khe khẽ điều gì với bà ngồi bên cạnh mình, không trả lời câu hỏi của ông khách.

Ông khách nhấc ly rượu vang uống khà một cái, quên cả câu mình vừa hỏi, bắt sang chuyện khác..

Khi cô dâu chú rể đi chào bàn cùng cha mẹ thì cả bàn mới biết thêm là ngoài bà Hoa là mẹ đỡ đầu của cô dâu từ Okahoma tới, bà Trang lại là cô ruột của chú rể từ Kansas về. Cặp vợ chồng mới cưới ôm thắm thiết hai người phụ nữ khiến cả hai người đàn bà cùng ứa nước mắt cảm động. Cô dâu nói:

Hôm nay con vui lắm vì cả hơn 20 năm nay mẹ đỡ đầu của con không có chịu đi gặp ai hết.

Chú rể cũng hấp tấp nói theo:

Cả con cũng mừng nữa, cô của con trốn gia đình lâu quá rồi, con phải nói bây giờ tìm được cô rồi, nếu cô không về ăn cưới con thì con không lấy vợ nữa đâu.

Cả bàn ai cũng cười to vì biết anh chàng này nói dối.

Cô dâu chú rể bắt đầu cắt bánh, rồi khai mạc kiêu vũ, những người lớn tuổi khẽ chào nhau, kẻ trước người sau ra về.

Bà Trang và bà Hoa không biết họ có thần giao cách cảm gì mà hai người phụ nữ cùng đi về phía cuối một hành lang khá vắng. Khi họ chạm vào vai nhau cả hai cùng đứng khựng lại, họ nhìn sững vào mắt nhau:

Trinh ơi!

Hân ơi!

Rồi họ ôm choàng nhau cùng khóc nức nở. Cái thảm kịch vượt biên bị hải tặc hãm hiếp cả hai chị em cùng chịu đựng gần 30 năm về trước hiện ra trước mắt họ.

Trinh nói trước:

- Khi ra trại và biết mình có mang em đã không tìm về với họ hàng, em đi trốn thật xa ở những nơi không có hoặc có rất ít người Việt. Em nhất định không cho ai biết em là nạn nhân của hải tặc. Em không muốn bị khinh bỉ hay được thương hại. Đứa bé sanh ra thì em bệnh gần chết, phải cho một gia đình không có con. Em yếu đuối quá, tai nạn ngoài sức chịu đựng của em. Con em bây giờ nó hạnh phúc có cả cha lẫn mẹ yêu thương, em xin cha mẹ nuôi nó nói là em đã bệnh chết rồi, để nó được sung sướng, không thắc mắc hay đi tìm. Em không muốn con em lớn lên biết cha nó là một hải tặc, mẹ nó bị hãm hiếp mới sanh ra nó. Em thay tên, đổi chỗ ở rất nhiều lần vì mỗi khi gặp người Việt em lại sợ, chỉ sợ họ biết em đã là nạn nhân hải tặc. Vài ba năm em mới liên lạc với gia đình một lần, nhưng nếu họ muốn thăm em thì em lại thay đổi địa chỉ. Lần này về em tính lại dọn đi nữa, nhưng chưa biết sẽ đi đâu.

Hân quàng tay ôm chặt lấy bờ vai gầy của bạn mà nghe chính thân xác mình đang rung như cái cây bị gió.

Mình cũng thế, mình may mắn không có mang nhưng cũng bị cướp mất sự trong trắng của tuổi xuân trong ký ức kinh hoàng đó. Ngay khi còn ở trong trại tỵ nạn mình đã tránh nhìn những cặp mắt thương hại của đám đàn ông và mình biết chắc rằng không ai trong đám đàn ông này dám yêu mình và những người đàn ông khác sau này chẳng ai muốn lấy mình làm vợ. Người yêu của mình đã bỏ đi sang khu khác trong trại, ngay sau khi mình tỉnh lại, đã dạy cho mình biết lòng dạ hẹp hòi của đàn ông. Nên khi ra trại là mình tách ngay ra khỏi gia đình người bà con mình đi chung và đi thật là xa cộng đồng người Việt. Mình cũng thay tên khi vào quốc tịch, không muốn ai nhận ra mình. Mình biết mình không thể yêu một người đàn ông nào được nữa. Cũng như Trinh, mình về ăn cưới cháu lần này rồi lại sẽ đi biền biệt.

Cả hai nói xong cùng im lặng. Họ như cùng quay ngược thời gian, nhớ lại cuộc hành trình l5 ngày trên biển, con tầu lạc trong mưa bão, sóng gió, nôn mửa. Kẻ chết vứt xuống biển, người sống nằm chồng lên nhau. Rồi hải tặc tới, một đám gần mười tên. Đàn ông trong tầu không có khí giới, lại đã yếu đi sau hơn 10 ngày trên biển, vài người chống lại, bị chém, quăng xuống biển. Tất cả phụ nữ già trẻ đều bị hãm hiếp, không phải chỉ một lần, mà hai ba lần với những tên hải tặc khác nhau. Tiếng thét, tiếng khóc, tiếng sóng hòa vào nhau. Trinh và Hân là hai cô gái ở tuổi mới ngoài hai mươi, làm sao chịu nổi cái định mệnh tàn khốc đó. Đau đớn là Hân lại đi với người tình, anh trốn được vào trong một khoang tầu, khi anh chui ra là lúc hải tặc đã bỏ đi, Hân nằm ngất với những vết thương không biết gọi tên là gì.

Im lặng, hai người đi bên nhau. Định mệnh nào đã thu xếp cho họ gặp lại nhau. Họ đã trốn đám đông, xa lánh cộng đồng hơn 20 năm nay. Họ đã thu mình khuất lấp, thay tên đổi họ, thay đổi chỗ ở luôn luôn, nhưng tối nay vì gia đình, họ gặp lại nhau, quá khứ tất cả bỗng lại quay trở về. Họ biết mình đã là nạn nhân của hải tặc và mãi mãi không bao giờ họ thoát ra được cái ám ảnh đó.

Tiếng nhạc trong đám cưới vọng ra ngoài hành lang nghe lao xao như tiếng sóng va vào thành tàu.Trong bóng tối hành lang hai người đàn bà đứng ôm nhau, im như một bức tượng đá đặt ngoài nghĩa trang.

Trần Mộng Tú