21 Tháng Bảy 20189:41 CH(Xem: 54)
Sáng nay, tôi được mời đến tham dự một Thánh Lễ để cầu nguyện cho linh hồn một vị nữ bác sĩ Nhi Khoa vừa qua đời đột ngột tại tiểu bang Pennsylvania. Tuổi đời của bà chỉ mới 66. Tôi được nghe người bạn của bà đọc tiểu sử của bà. Thật là một tấm gương ngời sáng của tình thương.
25 Tháng Sáu 20188:48 CH(Xem: 138)
Ngày họp nguyệt hội của Huynh Đoàn Đa Minh là Chúa Nhật 17/6/2018 vừa qua, có một chị đoàn viên tên Maria chia sẻ cảm nghiệm về những sự chữa lành mà Chúa đã ban cho chị: "Tôi đã được Chúa thương chữa lành nhiều bịnh tật cho gia đình tôi...
20 Tháng Sáu 20182:14 CH(Xem: 129)
Một số người kể cho tôi nghe về nỗi lòng đau đớn của họ. Họ thắc mắc và hỏi rằng có phải họ nhận những điều xui xẻo xẩy đến cho họ là vì do các tội lỗi mà ông bà tổ tiên họ đã phạm mà gây ra hậu quả cho họ gánh chịu không?
20 Tháng Sáu 20183:25 SA(Xem: 135)
Lời kể của chị Anna: "Tôi nghiệm ra rằng mỗi khi tôi đi cầu nguyện cho một người hấp hối nào mà họ chưa được ơn ăn năn trở lại thì ngay sau đó, tôi bị một tai nạn hay là một chuyện xui xẻo nào xẩy ra ngay lập tức. Lần thứ nhất: Trong tháng 10 năm 2017, gia đình tôi cầu nguyện cho một người bịnh đang hấp hố ở bịnh viện.
20 Tháng Sáu 20183:23 SA(Xem: 129)
Một ngàn lời cầu nguyện không có giá trị bằng một hành động phó thác, quên mình. Xin đừng quên điều ấy! Không có một tuần cửu nhật nào bằng lời cầu nguyện này: "Lạy Chúa Giêsu, con xin phó thác bản thân con cho Chúa. Lạy Chúa Giêsu, xin làm chủ con. Amen." Cha Don Dolindo viết về những điều Thiên Chúa...
19 Tháng Sáu 20181:09 CH(Xem: 129)
Trong tháng Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu là tháng 6 năm 2018 này, tại Việt Nam đang có những biến động lịch sử lớn nhất: Đó là việc toàn dân cả nước đồng lòng biểu tình chống chính quyền Cộng Sản và giặc ngoại xâm Trung Cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam.
19 Tháng Sáu 20185:34 SA(Xem: 98)
Gần đây có một nữ đọc giả tên Hoa gọi đến để tìm mua một số sách mà chúng tôi đã viết và dich thuật liên quan việc Chữa Lành Gia Tộc. Chị kể rằng chị rất thích các websites: www.memaria.org và www.memaria.net. Chị đã và đang sinh hoạt trong nhiều ban ngành và chị cũng là một Thừa Tác Viên Thánh Thể tại một giáo xứ gần nhà tôi.
19 Tháng Sáu 20184:33 SA(Xem: 89)
Trong khi sinh hoạt tại giáo xứ, tôi quen biết một phụ nữ cao niên nhưng sốt sắng cầu nguyện, sinh hoạt tích cực trong các đoàn thê Công Giáo Tiến Hành. Tên bà là Teresa, năm nay bà đã được 88 tuổi nhưng bà chưa ngừng nghỉ hoạt động vì bà muốn đưa những người bạn ngoài giáo được trở về với Chúa.
19 Tháng Sáu 20183:49 SA(Xem: 123)
Nguồn: Spiritdaily.com Xin các bạn hãy tập có thái độ cung kính Chúa, giữ thinh lặng và không nói chuyện trong nhà thờ. 1. Bước vào nhà thờ trong thinh lặng và với lòng tôn kính Chúa. 2. Hãy xét mình là kẻ tội lỗi, bất xứng mà đang ở trước sự hiện diện đầy uy quyền của Chúa.
12 Tháng Sáu 20182:51 CH(Xem: 172)
Nguồn: https://aleteia.org Chúng ta có thói quen xin Chúa cho tất cả mọi sự mà chúng ta cần. Thật ra Chúa biết mọi nhu cầu của ta trước khi ta biết về nhu cầu của bản thân mình.

Tổng Thống Diệm phán đoán như thần, lời nói tiên tri của ông đã ứng nghiệm.

07 Tháng Bảy 20186:51 SA(Xem: 22)
Copy of Carmelo pics 031Tổng Thống Diệm phán đoán như thần, lời nói tiên tri của ông đã ứng nghiệm.

Định mệnh VN thế là đã an bài. Ngẫm lại lời tiên đoán của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm xưa:

“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo.”

(nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy-Hòa 17-9-1955).

Và tương tự, là câu nói của bào đệ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu:

“Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.

Tổng Thống Diệm Phán đoán như thần, Tổng Thống Ngô Đình Diệm còn tiên tri giỏi hơn cả Vanga hay Nostradamus
     
Vanga hay Nostradamus nổi tiếng nhờ vào những tiên tri, nhưng phần lớn những phán đoán của họ rất mập mờ và sai thực tế. Họ đã thua tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm khi ông đã quả quyết vận mệnh đất nước từ hàng chục năm trước và ngạc nhiên lớn là tiên đoán của ông hoàn toàn ứng nghiệm.

8 năm trước, vào những ngày Chủ Nhật của tháng 12.2007, khi người Việt xuống đường biểu tình phản đối Trung Cộng ở Sài Gòn và sau đó là Hà Nội, đó là những cuộc biểu tình tự phát phản đối Trung Cộng đầu tiên đồng thời mang ý nghĩa chính trị đầu tiên của người dân kể từ khi VN thống nhất và cả nước sống dưới chế độ do đảng cộng sản cầm quyền.

Khi ấy, người Việt xuống đường để phản đối việc Quốc vụ viện của Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam, có phạm vi quản lý 3 quần đảo trên biển Đông, trong đó có hai quần đảo tranh chấp với Việt Nam: quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa). Các cuộc biểu tình này có lúc khoảng vài trăm người, có lúc lên đến cả ngàn người, chủ yếu là học sinh, sinh viên, có cả một số văn nghệ sĩ, trí thức tham gia.

Những năm sau đó, thỉnh thoảng người Việt lại có những cuộc biểu tình mỗi khi Trung Quốc có những hành xử ngang ngược quá đáng, xâm phạm quá đáng chủ quyền và toàn vẹn lãnh hải của VN.

Vào những ngày này của tháng 11.2015, người Việt lại phải xuống đường. Lần này là để phản đối chuyến viếng thăm cấp nhà nước của Tập Cận Bình, Tổng Bí thư đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa; cũng là phản đối việc đảng và nhà nước cộng sản VN đã trải thảm đỏ rước giặc vào nhà giữa lúc sự căng thẳng trên biển Đông cũng như ý đồ quân sự hóa khu vực biển Đông của Trung Cộng không hề có dấu hiệu dừng lại hay giảm bớt.

So với 8 năm trước Trung Cộng đã tiến rất xa trên chặng đường từng bước hợp thức hóa “đường lưỡi bò” trên biển Đông, từng bước biến biển Đông thành “ao nhà” từ đó làm bàn đạp vươn ra bá chủ toàn cầu theo đúng ý đồ của họ. Trong khi đó VN vẫn không chuẩn bị được gì cho mình, vẫn đang vật lộn với những khó khăn về kinh tế, nợ nần, vẫn không thay đổi, cải thiện hệ thống kinh tế chính trị xã hội để thoát ra khỏi những trở ngại làm trì trệ sự phát triển của đất nước và tập hợp được sức mạnh của toàn dân. Đối ngoại, cũng chính vì không chịu thay đổi nên cho đến giờ này VN vẫn cô độc, chưa xây dựng được cho mình mối liên minh chặt chẽ với một nước lớn nào. Không những thế, tình hình kinh tế nguy ngập càng khiến VN phải quỵ lụy, nhẫn nhục nhiều hơn vì cần đến túi tiền của Trung Cộng.

So với 8 năm trước, số lượng người dũng cảm xuống đường bày tỏ thái độ không hề tăng lên, nếu không muốn nói là ít hơn. Mỗi đợt biểu tình chỉ độ vài chục người, quá ít trên con số hơn 90 triệu dân Việt đa số vẫn bàng quan, thờ ơ với thời cuộc, với vận mệnh đất nước, hoặc có quan tâm nhưng vì lý do này lý do khác không thể hoặc không dám xuống đường. Còn thái độ của nhà cầm quyền đối với những cuộc biểu tình ôn hòa bày tỏ lòng yêu nước của người dân thì vẫn thế-nghĩa là tìm mọi cách cô lập, giải tán, đàn áp, kể cả hành hung, bắt về đồn câu lưu dăm ba tiếng đồng hồ… Đã có những tấm hình được post lên facebook cho thấy người biểu tình bị đánh đổ máu. Nhà báo, blogger Trương Duy Nhất viết trên blog “Một góc nhìn khác” của mình: “Máu của người Việt đã đổ. Để làm thảm đỏ rước Tập Cận Bình”. Chua chát hơn, như người biểu tình kể lại, có những chiếc xe phường vừa chạy lòng vòng vừa bắc loa rao giảng: Nào “Tình hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững không thể thay đổi”, rồi nào “bán anh em xa mua láng giềng gần”…Rõ là một hoạt cảnh lố lăng, bi hài.

Và cùng lúc đó ở một khung cảnh khác, là sự tiếp đón nồng nhiệt và trọng thị mà nhà nước này dành cho vợ chồng Tập Cận Bình-Bành Lệ Viện. Giữa lúc 21 phát đại bác ròn rã và những tiếng kèn tiếng trống vang lên tưng bừng, mấy ai biết có những tiếng hô phản đối Tập Cận Bình, đòi trả lại Trường Sa Hoàng Sa cho VN của những con người yêu nước cô đơn ngay giữa đất nước mình. Càng mấy ai nghe, ai nhớ những tiếng súng của kẻ thù mới nổ trên đất nước này chưa lâu, trong trận hải chiến năm 1974 khi Trung Cộng tiến chiếm Hoàng Sa, trận hải chiến năm 1988 khi Trung Cộng cướp Hoàng Sa, tiếng súng của những cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, 1984, 1988…khi VN mất đi một phần lãnh thổ dọc biên giới phía Bắc vào tay giặc…Cả những tiếng súng của lính Trung Cộng nã vào những chiếc tàu nhỏ bé của ngư dân VN và tiếng kêu cứu của ngư dân vẫn đang xảy ra ngoài khơi những năm tháng này, giữa thời bình…

Cờ xí rợp trời tràn ngập một màu đỏ, có ai nhớ màu máu của những người lính và người dân VN đã ngã xuống cho những trận chiến trên biển và trên bộ giữa hai bên, chỉ mới trong vòng mấy chục năm trở lại đây thôi, chưa nói đến máu của hàng triệu triệu người trong quá khứ đã đổ xuống để giành lại VN trong suốt 1000 năm đô hộ bởi giặc Tàu. Giành, trao lại vẹn nguyên và mở rộng thành một dải đất hình chữ S, đế bây giờ đám hậu duệ của Lê Chiêu Thống, lũ Hán gian bán nước ngự giữa Ba Đình, Hà Nội đã làm mất đi, hoặc tự nguyện đem sang nhượng, cầm cố cho Tàu. Và bên cạnh bộ mặt đầy vẻ viên mãn, đầy vẻ bề trên của vợ chồng Tập-Bành, là những bộ mặt vừa vô cảm vừa hèn hạ, bạc nhược của đám quan chức đầu não của đảng và nhà nước cộng sản VN.

Không chỉ bắn đại bác, trải thảm đỏ rước giặc vào nhà, khòm lưng gập người xun xoe cúi chào kẻ xâm lược, bọn Hán gian còn dành cho họ Tập cái vinh dự được phát biểu trước Quốc hội VN. Và như chúng ta có thể thấy trước, bất luận Tập phát biểu cái gì, kể cả ngang ngược tuyên bố chủ quyền trên biển Đông, ngầm đe dọa VN không được theo gương Philippines kiện Trung Cộng ra tòa án quốc tế hay ngả theo các nước phương Tây, hay ngọt nhạt giả dối hứa hẹn về tình hữu nghị đời đời bền vững, về chung sống hòa bình…bất luận Tập nói gì, cũng sẽ chẳng có ông bà nghị nào trong cái đám trên dưới 500 người đó dám bày tỏ bất cứ phản ứng nào.