23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 30)
Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khách Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường,
22 Tháng Ba 20198:57 CH(Xem: 30)
Trong cuộc đời, tôi được đi thăm các tỉnh miền Bắc 3 lần, đó là vào các năm 2000, năm 2013 và năm 2015.
28 Tháng Hai 20193:48 CH(Xem: 91)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vị nữ tu Mary Ephrem, thị nhân được thị kiến các cuộc hiện ra của Đức Bà Mỹ Quốc, Chúa Giêsu, Thánh Giuse, Thánh Micae (Michael) và các Thánh tại Hoa Kỳ kể từ thập niên 1950 đến khi bà qua đời năm 2000.
28 Tháng Hai 20191:44 CH(Xem: 55)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vào mùa Thu năm 1954, một Thiên Thần Hoà Bình hiện đến để chuẩn bị cho Nữ Tu Mary Ephrem (1916-2000) thuộc Dòng Chị Em của Máu Thánh Cực Châu Báu Chúa Giêsu (the Sisters of the Precious Blood of Jesus) nhận được sự hiện ra của Đức Mẹ Mỹ Quốc.
24 Tháng Hai 20198:02 CH(Xem: 107)
Cách đây vài hôm có một thính giả của Radio Giờ Của Mẹ từ tiểu bang Georgia qua Cali thăm một người bạn đang bịnh nặng. Nhân dịp này, chị Mary ấy gọi điện thoại đến thăm tôi. Chị ấy kể về sự chữa lành mà chị nhận được sau khi chị được đọc hai cuốn sách: "Hãy Cứu Các Linh Hồn" và cuốn thứ 9 trong bộ sách 10 cuốn của tác phẩm "Tin Mừng Như Đã Được Vén Mở Cho Tôi."
24 Tháng Hai 20192:26 CH(Xem: 111)
ĐGH Phanxico khi sang thăm Hoa Kỳ đã có nhắc tên vị Đan Sĩ Thomas Merton này. Ông còn là một nhà thơ, nhà văn và là một triết gia. Ông bị điện giựt chết tại phòng tắm, sau khi phát biểu ở một đại hội tại Thái Lan, Châu Á. Sau đây là một vài lời của ông và về ông: 1. "Hãy sống tốt, giữ đôi chân khô ráo, đôi mắt mở to, trái tim bình an và linh hồn trong niềm vui của Chúa Kito." (Thomas Merton)
23 Tháng Hai 201911:51 SA(Xem: 145)
Nguồn: Aleteia Sau đây là lời cầu nguyện của một tác giả khuyết danh, chúng ta đặt mọi sự trước Thiên Chúa, xin Ngài giúp chúng ta đối diện với những khó khăn hàng ngày và xin Chúa ban cho chúng ta niềm vui, ơn sủng và bình an.
07 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 148)
Lời khai bút đầu tiên là con xin tạ Ơn Chúa, Đức Mẹ và Triều Thần Thánh trên Thiên Đàng đã ban muôn ơn lành cho chúng con, bảo vệ và thương xót, và cùng cầu bầu cho gia đình chúng con. Năm nay có một chuyện lạ xẩy ra là chồng của tôi vốn là người ít khi nào chú ý đến việc viết lách của vợ, thế mà sáng nay,
07 Tháng Hai 20199:48 CH(Xem: 151)
Hôm nay ngày Tết, tôi nhớ đến các Cha Bố thiêng liêng của tôi: 1. Cha Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng, California. Cha Cố Trọng rất khôi ngô, tuấn tú, tóc cha cắt ngắn; đôi mắt cha sáng và đầy vẻ uy nghiêm. Năm 1963, khi tôi đến nhà thờ Nhà Nước Phanxico Xaviê ở Huế để học giáo lý hầu chuẩn bị chịu phép Thêm Sức...
07 Tháng Hai 20199:32 CH(Xem: 101)
Lúc này tại California vẫn còn là đêm 30 Tết, là giây phút thiêng liêng của đất trời, GĐ chúng con xin Tạ Ơn Chúa vì những hồng ân hạnh phúc và đau khổ, sức khoẻ và bịnh tật, lãnh nhận ơn sủng và mất mát vật chất đến tận cùng. Con không quên cầu nguyện cho các linh mục Cha Bố thiêng liêng của con, đó là Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng,

AVE MARIA

05 Tháng Mười 20186:31 SA(Xem: 154)
cmclinhAVE MARIA

Một linh mục tuyên úy người Mỹ trong thời chiến tranh Triều Tiên hồi đầu thập niên 50 kể lại điều mà ông cho là phép lạ của Đức Mẹ như sau:

Tôi không sao quên được cái đêm khủng khiếp ngày 26-09-1950, cộng quân Bắc hàn từ bên kia vĩ tuyến bắn tới, du kích quân từ dưới thung lũng bắn lên. Đoàn quân mũ xanh của lính Liên hiệp quốc trên đồi Nam San áp lại. Thủ đô Nam Hàn chìm ngập trong khói lửa, trên trời đạn bay tới tấp, dưới đất xe bọc sắt lăn rầm rộ. Cả thành phố chuyển động như bị động đất. Tôi ù tai, hoa mắt, trái tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Trong tình trạng nguy biến, tôi rút sâu chuỗi ở túi áo ra lần hạt khẩn cầu Đức Mẹ. Mãi gần sáng tiếng súng đạn mới thưa dần. Bảy giờ sáng tôi băng qua khu đại học Tung Kook, chạy đến thung lũng giữa đại học và đồi Nam San, một cảnh hãi hùng hiện ra trước mắt tôi:

Xác chết nằm ngổn ngang, nào là quân mũ xanh của Liên hiệp quốc, nào là du kích quân, nào là thân nhân của những người đã khuất. Ai cũng cầu mong cho con em của mình mau hết nhiệm vụ quân dịch, trở về với gia đình, nhưng rồi họ đã ra đi tất tưởi, không một lời trăn trối, không một cái nhìn của người thân. Tôi lần bước tới, lại một cảnh tượng hãi hùng khác.

Một quân nhân Bắc hàn nằm chết sóng sượt, hai mắt còn mở trừng trừng, hai hàm răng khép lại cắn một nửa lưỡi còn thè ra ngoài, máu me dồn lên thành đống, chân bên phải gập lại, chân bên trái bay đâu mất. Nằm sát bên anh là một quân nhân mũ xanh Liên Hiệp Quốc người Mỹ da đen, tôi bước lại gần để nhìn kỹ hơn, tay phải của anh chỉ còn hai ngón: ngón cái và áp út, ba ngón khác đã bay đâu mất, hai ngón còn lại kẹp một sâu chuỗi như đang lần hạt.

Tôi cúi xuống và sờ vào ngực anh, thấy người anh vẫn còn nóng, tôi tự giới thiệu là Linh mục tuyên úy. Hai mắt sưng húp đầy máu me của anh động đậy như muốn mở ra mà mở không được. Tức khắc, tôi ban phép giải tội cho anh, rồi xức dầu bệnh nhân cho anh, hai môi anh cũng mấp máy muốn nói mà không nói được. Một lúc sau, hai ngón tay còn lại của anh mân mên tràng chuỗi… rồi tôi nghe mấy tiếng thật nhỏ thều thào từng quãng: Ave M..a...r....i...a… rồi im bặt. Sau đó không còn dấu hiệu gì cho thấy anh còn sống. Bất giác tôi thấy cảm kích, xót thương vô vàn người quân nhân mũ xanh da đen này. Tôi bồi hồi nghĩ đến cha mẹ, bà con của anh, anh phải chết đơn độc nơi đất khách quê người, không một người thân bên cạnh, không một lời trối trăn. Tuy nhiên, tràng chuỗi anh mân mê trong bàn tay không lành lặn vào giây phút cuối đời , và môi anh vẫn còn mấp máy thành tiếng Ave Maria.

Đó là hình ảnh mang lại nhiều an ủi cho tôi. Tôi không ngần ngại quỳ xuống bên anh, đón nhận tràng chuỗi còn vấy máu trên hai ngón tay của anh rồi tiếp tục đọc mấy chục Kinh Kính Mừng mà có lẽ anh chưa đọc hết.

Sau này, mỗi khi lần chuỗi, tôi không bao giờ quên được hình ảnh của người lính mũ xanh da đen ấy. Tôi xác tín rằng tất cả những ai cậy trông nơi Mẹ đều được Mẹ an ủi, đỡ nâng trong những giờ phút nguy ngập nhất của cuộc sống.

Người Mẹ ruột thịt yêu thương con mình như thế nào thì Mẹ Maria cũng yêu thương chúng ta như thế. Dù cho con cái mình có đốn mạc xấu xa đến đâu, không một người mẹ nào nỡ từ bỏ con mình. Mẹ Maria cũng đối xử với chúng ta như thế. Chỉ có một niềm xác tín như thế mới thúc đẩy chúng ta chạy đến với Mẹ và nép mình trong cánh tay từ mẫu chở che của Mẹ.

Lòng thảo kính của chúng ta có phai nhạt, lời cầu kinh của chúng ta có vụng về, nhưng chỉ cần chúng ta chạy đến với Mẹ, chúng ta sẽ cảm nhận được tình yêu, sự ủi an đỡ nâng của Mẹ.

Lạy Mẹ Maria, tháng Mân côi nhắc nhở chúng con tìm về với Mẹ. Chúng con tin Mẹ luôn hiện diện bên cạnh chúng con trong từng phút giây của cuộc sống. Xin Mẹ cầu thay nguyện giúp cho chúng con trong giây phút này đây và nhất là trong giờ sau hết của chúng con. Amen!