Sunday, July 25, 20213:07 PM(View: 3)
Washington ngày… Kính thăm cha, Con vẫn chưa ra khỏi vùng trời Mễdu và cũng chẳng muốn ra khỏi nơi đó. Bao lần đi là bấy nhiêu lần nhớ, bấy nhiêu kỷ niệm, bấy nhiêu hồng ân. Con vẫn nhớ khung trời đó quay quắt, chỉ muốn trở lại bên đó thôi. Khi đặt chân tới đó vui bao nhiêu thì khi về buồn bấy nhiêu, đau bấy nhiêu.
Sunday, July 25, 20212:54 PM(View: 3)
“Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh, con nhờ Mẹ, với Mẹ, trong Mẹ xin dâng lên Chúa lời ngợi khen, chúc tụng, tạ ơn Chúa đến muôn đời vì muôn hồng ân Chúa đổ xuống trên đời con." “Mẹ ơi con đã về đây “Xa xôi ngàn dặm về đây gặp Người “Đường dài thăm thẳm từng giây “Con mong gặp Mẹ giải khuây nỗi lòng” Santa Ana, ngày 21/7, 2007...
Thursday, July 22, 20216:05 PM(View: 35)
Có những điều mà trước đây tôi cảm thấy đó là điều tự nhiên, không có gì quan trọng thì bây giờ tôi lại thấy quý giá vô cùng, chẳng hạn như những trận mưa lớn. Tôi lớn lên ở Huế. Vào mùa Đông lạnh giá, trời cứ mưa rả rích hàng tháng trời. Mưa phùn cùng với khi trời giá lạnh và rét căm căm. Những cụ già cứ ôm theo người một cái lồng ấp gồm một cái thau nhỏ có mấy cục than hồng...
Tuesday, July 20, 202112:10 PM(View: 73)
Câu chuyện này đã xẩy ra được 46 năm nhưng đối với tôi, hình như nó vừa xẩy ra hôm qua. Bộ mặt của con người thay đổi nhanh hơn chong chóng! Sau năm 1975, tôi được điều đi dạy học ở trường Thánh Tâm, sau này gọi là trường Tân Bình. Trường này ở ngay trên đường Lê Văn Duyệt và ở trước chợ Ông Tạ, còn gọi là ngã Ba Ông Tạ, Saigon.
Monday, July 19, 20219:23 PM(View: 43)
Nếu quý vị muốn đọc đủ gần 5000 cảm nghiệm vinh danh Chúa thì xin mời vào thăm các trang nhà: www.memaria.org, www.memaria.net, hay www.hddaminhthanhlinh.net. 1. Tôi có một người quen, ông đã từng đi hành hương với nhóm của chúng tôi. Lúc ấy, ông cũng đã 75 tuổi. Ông ở một mình trong khu Mobile Home. Trong túi áo ông luôn có đầy giấy tờ quan trọng,
Monday, July 19, 20217:42 PM(View: 38)
Nguồn: nationalmedjugorjemovement.com Thị nhân Ivan mời một số người ở Medjugorje đến tham dự một buổi hiện ra giữa Mẹ và anh Ivan tại nhà nguyện riêng của anh. Anh Ivan đã cùng với mọi người cầu nguyện suốt một buổi chiều ngày 13/7/2015. Trước tiên, anh Ivan dắt mọi người lên đồi Hiện ra và cầu nguyện Chuỗi Kinh Mân Côi chung...
Monday, July 19, 20217:40 PM(View: 35)
Nguồn: Mej.com Trong những cuộc hiện ra của Đức Mẹ Maria tại linh địa Medjugorje, có một yếu tố rất quan trọng: đó là có sự giúp đỡ của các thị nhân. Nếu không có các thị nhân thì chương trình cứu độ của Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria không thể hoàn thành được. Vì thế các thị nhân rất quan trọng đối với chương trình của Đức Mẹ.
Monday, July 19, 20217:39 PM(View: 39)
Nguồn: Spiritdaily.com Thị nhân ở linh địa Medjugorje hé mở những gì có thể là Bí Mật Thứ Nhất? Trong một cuộc nói chuyện ngày 24/6/2011, trong dịp lễ kỷ niệm Đức Mẹ Maria hiện ra, thị nhân Ivan Dragicevic chia sẻ một số chi tiết kỳ thú. Anh Ivan kể: "Có nhiều người hỏi tôi liệu Đức Mẹ Maria có nói gì về sự quang lâm lần thứ hai của Chúa Giêsu không
Monday, July 19, 20217:30 PM(View: 50)
Nguồn: SpiritofMedjugorje.com Đây là bài giảng tiếng Anh của Lm Rory O’Donnell, người Aí Nhĩ Lan tại Medjugorje ngày 28/6/2015: “Thưa các bạn, 28 năm trước đây, tôi đến hành hương Medjugorje lần đầu tiên. Lúc ấy tôi là một cậu thanh niên 17 tuổi, đến Medjugorje chỉ một vị linh mục vốn là thầy giáo đã thách thức tôi đến đây.
Monday, July 19, 20217:16 PM(View: 40)
Nguồn: Aleteia.org SW: Lúc nào thì ông quyết định rời công việc làm vững chắc ở Maryland và bắt đầu trung tâm y tế của ông? JB: Dù tôi thực hành Y Khoa theo đường lối của giáo hội Công giáo, ít ra cũng là theo Thánh Kinh nhưng tôi chưa thực hiện theo tinh thần các thông điệp mà Đức Mẹ Maria ban cho tôi. Tôi cảm thấy mình vẫn còn thiếu sót...

AVE MARIA

Friday, October 5, 20186:31 AM(View: 955)
cmclinhAVE MARIA

Một linh mục tuyên úy người Mỹ trong thời chiến tranh Triều Tiên hồi đầu thập niên 50 kể lại điều mà ông cho là phép lạ của Đức Mẹ như sau:

Tôi không sao quên được cái đêm khủng khiếp ngày 26-09-1950, cộng quân Bắc hàn từ bên kia vĩ tuyến bắn tới, du kích quân từ dưới thung lũng bắn lên. Đoàn quân mũ xanh của lính Liên hiệp quốc trên đồi Nam San áp lại. Thủ đô Nam Hàn chìm ngập trong khói lửa, trên trời đạn bay tới tấp, dưới đất xe bọc sắt lăn rầm rộ. Cả thành phố chuyển động như bị động đất. Tôi ù tai, hoa mắt, trái tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Trong tình trạng nguy biến, tôi rút sâu chuỗi ở túi áo ra lần hạt khẩn cầu Đức Mẹ. Mãi gần sáng tiếng súng đạn mới thưa dần. Bảy giờ sáng tôi băng qua khu đại học Tung Kook, chạy đến thung lũng giữa đại học và đồi Nam San, một cảnh hãi hùng hiện ra trước mắt tôi:

Xác chết nằm ngổn ngang, nào là quân mũ xanh của Liên hiệp quốc, nào là du kích quân, nào là thân nhân của những người đã khuất. Ai cũng cầu mong cho con em của mình mau hết nhiệm vụ quân dịch, trở về với gia đình, nhưng rồi họ đã ra đi tất tưởi, không một lời trăn trối, không một cái nhìn của người thân. Tôi lần bước tới, lại một cảnh tượng hãi hùng khác.

Một quân nhân Bắc hàn nằm chết sóng sượt, hai mắt còn mở trừng trừng, hai hàm răng khép lại cắn một nửa lưỡi còn thè ra ngoài, máu me dồn lên thành đống, chân bên phải gập lại, chân bên trái bay đâu mất. Nằm sát bên anh là một quân nhân mũ xanh Liên Hiệp Quốc người Mỹ da đen, tôi bước lại gần để nhìn kỹ hơn, tay phải của anh chỉ còn hai ngón: ngón cái và áp út, ba ngón khác đã bay đâu mất, hai ngón còn lại kẹp một sâu chuỗi như đang lần hạt.

Tôi cúi xuống và sờ vào ngực anh, thấy người anh vẫn còn nóng, tôi tự giới thiệu là Linh mục tuyên úy. Hai mắt sưng húp đầy máu me của anh động đậy như muốn mở ra mà mở không được. Tức khắc, tôi ban phép giải tội cho anh, rồi xức dầu bệnh nhân cho anh, hai môi anh cũng mấp máy muốn nói mà không nói được. Một lúc sau, hai ngón tay còn lại của anh mân mên tràng chuỗi… rồi tôi nghe mấy tiếng thật nhỏ thều thào từng quãng: Ave M..a...r....i...a… rồi im bặt. Sau đó không còn dấu hiệu gì cho thấy anh còn sống. Bất giác tôi thấy cảm kích, xót thương vô vàn người quân nhân mũ xanh da đen này. Tôi bồi hồi nghĩ đến cha mẹ, bà con của anh, anh phải chết đơn độc nơi đất khách quê người, không một người thân bên cạnh, không một lời trối trăn. Tuy nhiên, tràng chuỗi anh mân mê trong bàn tay không lành lặn vào giây phút cuối đời , và môi anh vẫn còn mấp máy thành tiếng Ave Maria.

Đó là hình ảnh mang lại nhiều an ủi cho tôi. Tôi không ngần ngại quỳ xuống bên anh, đón nhận tràng chuỗi còn vấy máu trên hai ngón tay của anh rồi tiếp tục đọc mấy chục Kinh Kính Mừng mà có lẽ anh chưa đọc hết.

Sau này, mỗi khi lần chuỗi, tôi không bao giờ quên được hình ảnh của người lính mũ xanh da đen ấy. Tôi xác tín rằng tất cả những ai cậy trông nơi Mẹ đều được Mẹ an ủi, đỡ nâng trong những giờ phút nguy ngập nhất của cuộc sống.

Người Mẹ ruột thịt yêu thương con mình như thế nào thì Mẹ Maria cũng yêu thương chúng ta như thế. Dù cho con cái mình có đốn mạc xấu xa đến đâu, không một người mẹ nào nỡ từ bỏ con mình. Mẹ Maria cũng đối xử với chúng ta như thế. Chỉ có một niềm xác tín như thế mới thúc đẩy chúng ta chạy đến với Mẹ và nép mình trong cánh tay từ mẫu chở che của Mẹ.

Lòng thảo kính của chúng ta có phai nhạt, lời cầu kinh của chúng ta có vụng về, nhưng chỉ cần chúng ta chạy đến với Mẹ, chúng ta sẽ cảm nhận được tình yêu, sự ủi an đỡ nâng của Mẹ.

Lạy Mẹ Maria, tháng Mân côi nhắc nhở chúng con tìm về với Mẹ. Chúng con tin Mẹ luôn hiện diện bên cạnh chúng con trong từng phút giây của cuộc sống. Xin Mẹ cầu thay nguyện giúp cho chúng con trong giây phút này đây và nhất là trong giờ sau hết của chúng con. Amen!