08 Tháng Tám 202012:45 CH(Xem: 31)
Tôi tham dự thánh lễ an táng bà mẹ của người bạn linh mục. Nhiều năm trước, ba tham dự thánh lễ thụ phong linh mục của con bà. Trong thánh lễ ấy, đôi bàn tay con trai bà được Đức Giám Mục xức dầu. Chất dầu ấy được lau bởi một khăn gọi là maniturgium. Cái khăn có dầu ấy được để dành và trao cho người mẹ của vị linh mục trong Thánh Lễ...
07 Tháng Tám 20202:43 CH(Xem: 47)
Chúng tôi bị cô lập trong nhà từ hơn 5 tháng nay, kể từ ngày 12/3/2020 đến nay. Thỉnh thoảng ra ngoài để thăm các con cháu và mua đồ ăn mà thôi. Tuy luôn dặn lòng là không được buồn nản nhưng vì ở nhà lâu quá rồi nên tôi cảm thấy chán nản, buồn phiền và trầm cảm. Mặt mũi già đi và héo úa.
29 Tháng Bảy 20205:33 CH(Xem: 109)
Từ FB Cha Bona Vut 1. Cách đây vài hôm có một người gọi cho Bona nói: “Cha ơi! Xin Cha khấn cho con với. Đàn bò con mất mấy ngày rồi mà tìm hết chỗ và hết sức rồi, nhưng không được. Giờ chỉ có ơn trên thôi.”
26 Tháng Bảy 20205:56 SA(Xem: 98)
Hôm qua, gia đình tôi gặp gỡ nhau qua bữa ăn chiều. Tuy vậy, gia đình phải kê 3 cái bàn xa nhau để giữ khoảng cách xã hội an toàn. Trong hơn 4 tháng bị giam trong nhà, chúng tôi mới thấy việc gặp gỡ thân nhân, bạn bè là điều đáng quý biết bao. Có bao nhiêu điều để tâm tình, để trao ban, để chia sẻ. Khi gặp lại nhau...
26 Tháng Bảy 20204:56 SA(Xem: 94)
Nguồn: Spiritdaily.com Dr. Lerma kể về một người bịnh nhân hấp hối thứ hai, đó là một bác sĩ Jean Pierre, 67 tuổi, ông hấp hối vì bịnh ung thư. Bác sĩ Jean nói rằng ông được TLTT Micae đến thăm viếng. TLTT Micael đến trong luồng ánh sáng. Ngài bắt đầu nói về tầm quan trọng giữa tâm linh và khoa học, nhất là việc du hành trong không gian.
25 Tháng Bảy 20206:35 SA(Xem: 94)
Nguồn: Spiritdaily.com Theo lời kể của Bác Sĩ John Lerma thì cha Mike, một linh mục đã từng là Chủ tịch một viện đại học Công Giáo ở tiểu bang Texas. Ngài đã có một cái chết khác thường. Cha Mike được xem là một nhà thần bí, về hưu và được 78 tuổi. Ngài bị bịnh ung thư từ đầu đến cổ lại thêm bịnh phổi nữa.
24 Tháng Bảy 202012:42 CH(Xem: 101)
Trong mấy tháng qua, nhóm cầu nguyện của chủng tôi đã cầu nguyện cho ít nhất là 5 người bị bịnh COVID-19 và cả 5 đều hết bịnh.
22 Tháng Bảy 20202:10 CH(Xem: 94)
Nguồn: Spiritdaily.com 1. Chịu đau đền tội cho người khác Có một số điều do bác sĩ John Lerma kể. Ông đang làm việc ở bịnh viện dành cho người hấp hối ở Texas (the Medical Center of Hoston). Ông ghi lại cảm nghiệm của hàng trăm bịnh nhân gần chết. Một vị linh mục đang hấp hối tên là cha Mike, 78 tuổi (tên giả).
22 Tháng Bảy 202012:36 CH(Xem: 78)
Giấc ngủ đem lại sự tươi khoẻ cho thể xác chúng ta, nhưng đôi khi những sự lo âu làm cho ta không có sự bình an mà chúng ta cần. Có khi là vì các cơn bịnh làm chúng ta không ngủ được. Có khi đó là vì thói quen thức khuya đã lâu, vì làm việc miệt mài trên máy computer, vì thích tìm tòi và nói chuyện trên các trang mạng xã hội.
22 Tháng Bảy 202010:54 SA(Xem: 99)
Một vị linh mục đang phục vụ tại giáo phận Orange đã kể cho nhóm chúng ta rằng: "Tôi phục vụ ở giáo xứ này được khoảng hơn 4 năm, tôi đã làm lễ an táng cho khoảng hơn 30 người ở trong lứa tuổi 30 tuổi đến 50 tuổi. Đa số chết trẻ vì bịnh stress, đứng tim (heart attacks). 1. Một thanh niên làm lập trình viên về computer, anh ta trẻ và rất thành công

Tôi đã thấy Chúa (22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên) Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18

23 Tháng Bảy 20201:44 CH(Xem: 32)

madaTôi đã thấy Chúa
(22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên)
Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna

Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

Tôi đã thấy Chúa

Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một mối tình yêu thương sâu đậm dạt dào của những người nữ đã theo Chúa Giêsu cách riêng là giữa bà Maria Macđala và người Thầy chí thánh Giêsu của mình. Tình yêu ấy càng thể hiện sự trung thành, sâu sắc cao độ khi người Thầy, người tình của họ vừa bị đa số người ta loại trừ phải chết nhục nhã trên đồi Canvê và đã mai táng trong mộ.

Vốn yêu thương thầy mình sâu sắc, dù chưa có thể le lói lên điều gì hy vọng thì “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácdala đi đến mộ”. Mới chôn cất Thầy mình hôm qua mà nay đã ra sớm để làm gì? Bà ra vì quá yêu thương, cảm phục, nhớ nhung? Hay ra vì khi an táng lỡ còn điều gì sơ sót chăng? Nhưng dù với một mục đích gì chăng nữa thì cũng là do một tình yêu nồng nàn thúc đẩy. Đọc tiếp về bà: “Bà Maria Macdala đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu…Thiên thần hỏi bà: Này bà sao bà khóc? Bà thưa, người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu. Nói xong, bà quay lại và thấy Chúa Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu”.

Ở đây ta thấy dù yêu nồng nàn thầy mình, nhưng khi thấy xác Chúa không còn trong mộ, khi nhìn thấy Thầy lại cho là người làm vườn và nghi cho ông giấu xác Thầy mình. Có lẽ bà cũng không khác các môn đệ, các tông đồ, những người còn yếu đuối, mắt chưa được sáng ra, chưa hề nghĩ đến được những điều cao xa, như việc Chúa sống lại mà Người đã báo trước. Nhưng bà đã được hạnh phúc thay: Chúa Giêsu, người Chúa, người Thầy, người tình của bà đã không phụ tình, không để bà phải thất vọng, phải yêu đơn phương, mà đã đáp lại cho bà gấp bội. Chỉ với tiếng gọi ngắn gọn “Maria” thôi mà coi như Chúa đã làm cho bà được thỏa mãn tất cả, hết mọi thắc mắc, lo âu buồn phiền. Bà đã nhận ra tiếng gọi vốn thân thương của Chúa cùng tất cả quyền năng, tình yêu thương trước sau và mãi mãi của Chúa đối với bà. Chúa cũng chỉ cho bà một bổn phận thật là hân hạnh: “Hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của anh em”. Với bổn phận và con đường tương lai rực rỡ ấy, Chúa cũng muốn bà và các môn đệ cũng được về hạnh phúc mãi mãi bên Chúa.

Giờ đây đọc chuyện bà Maria Macđala ta thấy tình thương, quyền năng của Chúa thật vô chừng, vô lượng với tất cả mọi người. Giữa cái thời đại người ta coi phụ nữ ở ngoài lề xã hội mà Chúa đã cho họ làm được việc lớn lao cả thể. Còn chúng ta hôm nay, mỗi người nam, người nữ của thời hiện đại có nhận ra trách nhiệm gì trước việc loán báo Tin Mừng cho Chúa nơi gia đình, thôn xóm, giáo xứ… của mình?

Lạy Chúa! Xin cho con biết yêu mến, say sưa học hỏi gương mến Chúa của bà Maria Macđala, mà góp phần vào việc loan báo Tin Mừng của Chúa cho mọi người. Amen.

Giuse Ngọc Năng