Sunday, April 18, 202112:03 PM(View: 5)
LNĐ: Vì cô Ana Sego hướng dẫn nhiều nhóm cùng một lúc nên chúng tôi gặp gỡ các các nhóm hành hương người Úc trong cùng một thời gian ở Medjugorje. Cô Margaret đã chia sẻ trước nhóm của chúng tôi: "Tôi tên là Margaret đang hành nghề luật sư tại Úc Đại Lợi. Khi tôi vừa đến hành hương tại Medjugorje thì được dự một buổi Đức Mẹ hiện ra...
Sunday, April 18, 202111:35 AM(View: 5)
Sau đây là cảm nghiệm của chị Elizabeth Miskel, em gái của anh Albert Clark vốn là người đã chia sẻ ở cảm nghiệm (CN 4564: CHÚA THÁNH THẦN CHỮA LÀNH NỘI TÂM TẠI MEDJUGORJE #23). Chị Elizabeth cũng có những Salon làm tóc như anh của chị. Hai anh em dù là có gia đình riêng, nhưng họ vẫn đi hành hương với nhau. Họ sống rất gắn bó với Chúa và gần gũi nhau.
Saturday, April 17, 20212:29 PM(View: 15)
Một phụ nữ chia sẻ: "Tôi thoát nạn chó dữ cắn nhờ kêu cầu Danh Thánh Chúa Giê su. Thình lình đàng sau tôi có một con chó đang đuổi theo tôi. Miệng nó há to ra như sẵn sàng cắn xé tôi. Nó là một loại chó tên pit-bull.
Saturday, April 17, 20211:33 PM(View: 19)
Nguồn: America Magazine Theo website FatherByles.com thì bà Agnes McCoy, một người di cư gốc Ái Nhĩ Lan đã nói với tờ báo New York Telegram rằng:
Saturday, April 17, 202112:40 PM(View: 12)
LNĐ: Cô Ana Sego là người hướng dẫn du lịch ở Medjugorje. Cô đã từng làm việc chung với các nhóm hành hương của chúng tôi hàng năm trong suốt 20 năm qua. Cô là một tu sĩ của tu hội đời và luôn cố gắng thu xếp cho các nhóm chúng tôi gặp các linh mục và các thị nhân, đặc biệt là thị nhân Vicka. Cô rất tận tâm.
Saturday, April 17, 20217:56 AM(View: 7)
LNĐ: Cảm nghiệm của một người em thân thương. Chị ơi, Hai kỷ niệm đẹp nhất trên giường bệnh của em trong thời thơ ấu là được Cha tới ban phép giải tội, xức dầu và cho rước Mình Thánh Chúa trên giường bệnh. Cùng một vị linh mục là Cha Trần Mục Đích, dòng Đa Minh, giáo sư triết học của nhiều LM trong đó có Đức Ông Tiến. t
Friday, April 16, 20217:29 PM(View: 17)
Trong tháng 9 và 10 năm 2004, chúng tôi được dự 3 buổi cầu nguyện với thị nhân Ivan và 1 buổi cầu nguyện với thị nhân Mirjana vào ngày mùng 2 hàng tháng. Ngoài ra, Mẹ vẫn ban thông điệp hàng tháng cho thị nhân Marija vào mỗi ngày 25 hàng tháng.
Friday, April 16, 20217:05 PM(View: 14)
Lời nói đầu: Đối với những bạn trẻ đi du học xa quê hương thì nỗi buồn và sự cô đơn đong đầy và chan chứa. Vì thế, các bạn trẻ thường quy tụ và quây quần với nhau, cùng cầu nguyện, cùng nghe radio trên mạng và xem youtube để học hỏi thêm về đạo. Đó là một điều rất tốt và cũng là niềm an ủi lớn lao trên xứ người. Cám ơn các cháu. Xin Chúa luôn chúc lành và quan phòng...
Friday, April 16, 20214:43 AM(View: 23)
Trước khi đi hành hương với một nhóm thì chúng tôi luôn dâng nhóm ấy lên Chúa và Mẹ hàng ngày nhiều lần trong ngày để xin Chúa chúc phúc cho gia đình những ai tham dự, cho cá nhân tham dự và cho cả nhóm được nhiều ơn lành hồn xác.
Friday, April 16, 20213:33 AM(View: 24)
Trong khi đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư vào tháng 10 năm 2004, nhóm chúng tôi được sinh hoạt với một nhóm hành hương nói tiếng Anh, gồm có người Hoa Kỳ và người Úc. Họ cũng được cô hướng dẫn viên du lịch Ana Sego hướng dẫn như nhóm của chúng tôi.

Tôi đã thấy Chúa (22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên) Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18

Thursday, July 23, 20201:44 PM(View: 212)

madaTôi đã thấy Chúa
(22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên)
Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna

Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

Tôi đã thấy Chúa

Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một mối tình yêu thương sâu đậm dạt dào của những người nữ đã theo Chúa Giêsu cách riêng là giữa bà Maria Macđala và người Thầy chí thánh Giêsu của mình. Tình yêu ấy càng thể hiện sự trung thành, sâu sắc cao độ khi người Thầy, người tình của họ vừa bị đa số người ta loại trừ phải chết nhục nhã trên đồi Canvê và đã mai táng trong mộ.

Vốn yêu thương thầy mình sâu sắc, dù chưa có thể le lói lên điều gì hy vọng thì “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácdala đi đến mộ”. Mới chôn cất Thầy mình hôm qua mà nay đã ra sớm để làm gì? Bà ra vì quá yêu thương, cảm phục, nhớ nhung? Hay ra vì khi an táng lỡ còn điều gì sơ sót chăng? Nhưng dù với một mục đích gì chăng nữa thì cũng là do một tình yêu nồng nàn thúc đẩy. Đọc tiếp về bà: “Bà Maria Macdala đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu…Thiên thần hỏi bà: Này bà sao bà khóc? Bà thưa, người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu. Nói xong, bà quay lại và thấy Chúa Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu”.

Ở đây ta thấy dù yêu nồng nàn thầy mình, nhưng khi thấy xác Chúa không còn trong mộ, khi nhìn thấy Thầy lại cho là người làm vườn và nghi cho ông giấu xác Thầy mình. Có lẽ bà cũng không khác các môn đệ, các tông đồ, những người còn yếu đuối, mắt chưa được sáng ra, chưa hề nghĩ đến được những điều cao xa, như việc Chúa sống lại mà Người đã báo trước. Nhưng bà đã được hạnh phúc thay: Chúa Giêsu, người Chúa, người Thầy, người tình của bà đã không phụ tình, không để bà phải thất vọng, phải yêu đơn phương, mà đã đáp lại cho bà gấp bội. Chỉ với tiếng gọi ngắn gọn “Maria” thôi mà coi như Chúa đã làm cho bà được thỏa mãn tất cả, hết mọi thắc mắc, lo âu buồn phiền. Bà đã nhận ra tiếng gọi vốn thân thương của Chúa cùng tất cả quyền năng, tình yêu thương trước sau và mãi mãi của Chúa đối với bà. Chúa cũng chỉ cho bà một bổn phận thật là hân hạnh: “Hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của anh em”. Với bổn phận và con đường tương lai rực rỡ ấy, Chúa cũng muốn bà và các môn đệ cũng được về hạnh phúc mãi mãi bên Chúa.

Giờ đây đọc chuyện bà Maria Macđala ta thấy tình thương, quyền năng của Chúa thật vô chừng, vô lượng với tất cả mọi người. Giữa cái thời đại người ta coi phụ nữ ở ngoài lề xã hội mà Chúa đã cho họ làm được việc lớn lao cả thể. Còn chúng ta hôm nay, mỗi người nam, người nữ của thời hiện đại có nhận ra trách nhiệm gì trước việc loán báo Tin Mừng cho Chúa nơi gia đình, thôn xóm, giáo xứ… của mình?

Lạy Chúa! Xin cho con biết yêu mến, say sưa học hỏi gương mến Chúa của bà Maria Macđala, mà góp phần vào việc loan báo Tin Mừng của Chúa cho mọi người. Amen.

Giuse Ngọc Năng