30 Tháng Mười 20205:59 SA(Xem: 13)
https://www.catholicexorcism.org/post/exorcist-diary-106-halloween-will-be-ugly Tôi bắt đầu chuẩn bị phần thiêng liêng cho đêm Halloween. Sẽ không có bịch kẹo. Không quần áo hoá trang. Không bí ngô. Bởi vì mỗi năm chỉ thấy toàn là chuyện xấu xẩy ra.
29 Tháng Mười 202012:31 CH(Xem: 27)
Chiều hôm qua, 28/10/20, một người bạn là chị Phi Phi ở trong nhóm cầu nguyện mà tôi đã từng tham dự tại nhà thờ Westminster gọi đến báo tin rằng: "Chị Hạnh nghe tin chị Kim Hà bị cao máu quá nên rủ tôi (Phi Phi) quỳ trước Thánh Thể Chúa Giêsu mà đọc 3 chuỗi Kinh Mân Côi và 1 chuỗi Kinh LTX Chúa cầu cho chị Kim Hà được mạnh khoẻ trở lại."
28 Tháng Mười 20206:01 CH(Xem: 28)
Trong mọi thời đại quyết định trong lịch sử loài người, khi mà tất cả dường như đen tối, tuyệt vọng và gần như mất đi, Giáo hội tìm đến Mẹ Maria, Mẹ của Thiên Chúa và Mẹ của mỗi người chúng ta, Người Phụ Nữ mặc áo Mặt Trời.
24 Tháng Mười 20207:47 CH(Xem: 61)
Mấy tuần nay, xem trên FB thấy cảnh bão lụt ở Miền Trung Việt Nam thì trái tim tôi đau thắt lại. Thấy nhiều cảnh đời thật là thương tâm. Tại sao Miền Trung VN luôn phải gánh chịu cảnh bão lụt từ bao nhiêu đời nay? Có phải vì miền Trung trong địa lý là môt vùng lõm sâu nên gió bão thường quyện vào đó mà hoành hành không nhỉ?
22 Tháng Mười 202012:44 CH(Xem: 86)
Mỗi một tư tưởng tích cực là một lời cầu nguyện thinh lặng nên sẽ thay đổi cuộc đời bạn, Lời cầu nguyện cũng là sự suy gẫm. Còn tư tưởng tiêu cực là một lời nguyền rủa thinh lặng, Chỉ cần có một tư tưởng tốt hay xấu, Thì có thể làm cho thể xác bạn bị căng thẳng hay thanh thản. Tư tưởng của bạn có khả năng mạnh mẽ,
22 Tháng Mười 202011:54 SA(Xem: 65)
Lời chia sẻ của LM Truyền Giáo Leslie Allen Stelter: Khi tôi còn là một người Tin Lành trong lực lượng Không Quân, tôi đã khấn lời cầu nguyện này:
19 Tháng Mười 20206:42 SA(Xem: 72)
Hôm nay, tôi ngồi nhớ lại quá khứ để ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa đã từng cứu mỗi người trong gia đinh tôi cách riêng. 1. Tôi có thai 5, 6 tháng và đã trăn trối trên đường vượt biên vì lên cơn mệt gần chết.
16 Tháng Mười 20204:22 SA(Xem: 109)
Hôm nay là ngày 16/10/2020, kỷ niệm 40 năm ngày gia đình tôi định cư ở nước Hoa Kỳ, đặc biệt là California, tôi muốn tâm sự về cuộc sống vất vả của gia đình tôi trong 40 năm.
15 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 94)
Nguồn: Catholic Answer and Prayers 1. TRẺ THƠ BỊ BỎ ĐÓI ĐẾN CHẾT Tôi xin các bạn cầu nguyện cho một bé gái 10 tuổi mà tôi không quen. Bé ở với cha mẹ nuôi và họ để cho bé đói cho đến chết. Họ khoá cửa tủ lạnh. Đồ ăn họ để trên các kệ rất cao để bé không với tới được.
15 Tháng Mười 20205:02 CH(Xem: 72)
Tính đến nay Ông Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi qua đời gần được 100 ngày rồi.

Tôi đã thấy Chúa (22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên) Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18

23 Tháng Bảy 20201:44 CH(Xem: 122)

madaTôi đã thấy Chúa
(22.07.2020 – Thứ Tư Tuần XVI Thường Niên)
Lễ Kính THÁNH NỮ Maria Mađalêna

Lời Chúa: Ga 20,1-2.11-18
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, 12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. 13 Thiên thần hỏi bà : “Này bà, sao bà khóc ?” Bà thưa : “Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu !” 14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su. 15 Đức Giê-su nói với bà : “Này bà, sao bà khóc ? Bà tìm ai ?” Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói : “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 16 Đức Giê-su gọi bà : “Ma-ri-a !” Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri : “Ráp-bu-ni !” (nghĩa là ‘Lạy Thầy’). 17 Đức Giê-su bảo : “Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ : ‘Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em’.” 18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

Tôi đã thấy Chúa

Tin Mừng hôm nay cho ta thấy một mối tình yêu thương sâu đậm dạt dào của những người nữ đã theo Chúa Giêsu cách riêng là giữa bà Maria Macđala và người Thầy chí thánh Giêsu của mình. Tình yêu ấy càng thể hiện sự trung thành, sâu sắc cao độ khi người Thầy, người tình của họ vừa bị đa số người ta loại trừ phải chết nhục nhã trên đồi Canvê và đã mai táng trong mộ.

Vốn yêu thương thầy mình sâu sắc, dù chưa có thể le lói lên điều gì hy vọng thì “Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácdala đi đến mộ”. Mới chôn cất Thầy mình hôm qua mà nay đã ra sớm để làm gì? Bà ra vì quá yêu thương, cảm phục, nhớ nhung? Hay ra vì khi an táng lỡ còn điều gì sơ sót chăng? Nhưng dù với một mục đích gì chăng nữa thì cũng là do một tình yêu nồng nàn thúc đẩy. Đọc tiếp về bà: “Bà Maria Macdala đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu…Thiên thần hỏi bà: Này bà sao bà khóc? Bà thưa, người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu. Nói xong, bà quay lại và thấy Chúa Giêsu đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giêsu”.

Ở đây ta thấy dù yêu nồng nàn thầy mình, nhưng khi thấy xác Chúa không còn trong mộ, khi nhìn thấy Thầy lại cho là người làm vườn và nghi cho ông giấu xác Thầy mình. Có lẽ bà cũng không khác các môn đệ, các tông đồ, những người còn yếu đuối, mắt chưa được sáng ra, chưa hề nghĩ đến được những điều cao xa, như việc Chúa sống lại mà Người đã báo trước. Nhưng bà đã được hạnh phúc thay: Chúa Giêsu, người Chúa, người Thầy, người tình của bà đã không phụ tình, không để bà phải thất vọng, phải yêu đơn phương, mà đã đáp lại cho bà gấp bội. Chỉ với tiếng gọi ngắn gọn “Maria” thôi mà coi như Chúa đã làm cho bà được thỏa mãn tất cả, hết mọi thắc mắc, lo âu buồn phiền. Bà đã nhận ra tiếng gọi vốn thân thương của Chúa cùng tất cả quyền năng, tình yêu thương trước sau và mãi mãi của Chúa đối với bà. Chúa cũng chỉ cho bà một bổn phận thật là hân hạnh: “Hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy cũng là Thiên Chúa của anh em”. Với bổn phận và con đường tương lai rực rỡ ấy, Chúa cũng muốn bà và các môn đệ cũng được về hạnh phúc mãi mãi bên Chúa.

Giờ đây đọc chuyện bà Maria Macđala ta thấy tình thương, quyền năng của Chúa thật vô chừng, vô lượng với tất cả mọi người. Giữa cái thời đại người ta coi phụ nữ ở ngoài lề xã hội mà Chúa đã cho họ làm được việc lớn lao cả thể. Còn chúng ta hôm nay, mỗi người nam, người nữ của thời hiện đại có nhận ra trách nhiệm gì trước việc loán báo Tin Mừng cho Chúa nơi gia đình, thôn xóm, giáo xứ… của mình?

Lạy Chúa! Xin cho con biết yêu mến, say sưa học hỏi gương mến Chúa của bà Maria Macđala, mà góp phần vào việc loan báo Tin Mừng của Chúa cho mọi người. Amen.

Giuse Ngọc Năng