Friday, June 14, 20248:50 PM(View: 6)
Nguồn: Spiritdaily.com Ông André Levet kể tiếp về cảm nghiệm của mình: Rồi một ngày kia, vị linh mục gửi cho tôi một cuốn sách lớn và nói:
Friday, June 14, 20248:18 PM(View: 7)
Nguồn: Spiritdaily.com Ông André Levet kể cảm nghiệm của mình: Tôi tên là André Levet, người Pháp. Tôi sinh vào năm 1932 trong một gia đình vô thần. Tôi chưa bao giờ được nghe đến Chúa.
Friday, June 14, 20245:30 PM(View: 9)
Ông André Levet sinh năm 1932. Ông là kẻ đã bỏ nhà ra đi từ khi còn nhỏ. Ông ở tù nhiều lần trong cuộc đời, kể từ khi còn rất trẻ. Ông tổ chức những nhóm ăn cướp nhà băng rồi buôn bán ma tuý. Ông vượt ngục rất nhiều lần nhưng rồi lại bị bắt vào tù nhiều lần nữa. Một ngày kia, khi đi lang thang trên đường, ông tình cờ gặp một vị linh mục...
Thursday, June 13, 20246:33 PM(View: 22)
Nguồn: The Diary of St. Veronica Giuliani Chúng ta không biết nhiều về thời thơ ấu của Chúa Giêsu. Chúng ta chỉ được biết rằng lúc Chúa đước 12 tuổi thì Ngài làm cho các nhà học giả và những nhà thần học ngạc nhiên về sự hiểu biết và khôn ngoan của Ngài.
Wednesday, June 12, 20249:28 PM(View: 41)
Nguồn: Spiritdaily.com Nhà xuất bản đã phát hành cuốn sách nói về tiểu sử của Thánh Veronica Giuliani. Họ cho rằng bà là một trong những nhà thần bí lạ thường nhất trong lích sử của đạo Công Giáo. Thánh Veronica Giuliani sinh năm 1660 và chết năm 1727.
Wednesday, June 12, 20242:41 PM(View: 37)
Một phụ nữ 82 tuổi tâm sự rằng: Tôi đã 82 tuổi. Tôi có 4 người con, 11 người cháu và 2 người chắt.
Wednesday, June 12, 20242:18 PM(View: 34)
Nguồn: Ecclesiasticus Cor Iesu Sacratissimum Thánh Padre Pio đã từng chụp hình chung với những sĩ quan Không Quân theo đạo Tin Lành của lực lượng Không Quân Bắc Mỹ. Khi thấy những phép lạ nhãn tiền của Thánh Padre Pio thì đa số các phi công theo đạo Công Giáo. Họ đều làm chứng rằng khi lái máy bay để bỏ bom trên đất nước Ý thì họ nhìn thấy Padre Pio...
Wednesday, June 12, 20241:44 PM(View: 32)
Nguồn: Internet Thánh Phanxico Xavier làm nhiều phép lạ cả thể. Một trong những phép lạ của ngài là ngài nhận lại cây thánh giá sau khi đã ném nó xuống biển cả.
Tuesday, June 11, 20249:34 PM(View: 40)
Cuộc đời có nhiều điều khốn đốn mà lắm lúc con người đâm ra ngã lòng, thất vọng và đau khổ tột cùng. Một thanh niên kể: "Em đau khổ tận cùng mà chỉ muốn ly dị vợ em. Vợ em đi ngoại tình. Cô ấy sinh ra một đứa con gái nhỏ tóc vàng, mắt xanh mà em là người Việt Nam."
Tuesday, June 11, 20249:04 PM(View: 42)
https://www.themedjugorjewitness.org/18-medjugorje-witness Cảm nghiệm của một thanh niên nghiện ma tuý nay ở trong nhà Cenacolo tại Medjugorje: Ba tôi là người Cộng Sản. Ông không tin nơi Chúa. Ông không bao giờ đi lễ nhà thờ. Tôi chưa bao giở được rửa tội tại nhà thờ Công Giáo. Ba mẹ tôi cũng không làm phép hôn phối ở nhà thờ...

KHI HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN CÓ SÓNG GIÓ

Friday, August 7, 20209:30 PM(View: 848)

cg120KHI HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN CÓ SÓNG GIÓ

Vào khoảng năm 860 trước công nguyên, vương quốc Israel bị ảnh hưởng bởi tà giáo. Vua Ahab và hoàng hậu Izabel nuôi dưỡng hàng ngàn tiên tri Baal. Nhiều đền thờ thần thoại được xây lên. Dân chúng cũng hùa theo việc cúng bái Baal. Nhưng tiên tri của Giavê Thiên Chúa là Êlia vẫn can đảm đương đầu với đám đông phản trắc để bênh vực chính giáo.

Một mình ông dám thách thức 450 tiên tri Baal hãy chứng minh cho toàn dân biết đâu là Chúa thật. Êlia bảo người ta bắt hai bò tơ để đôi bên cùng xẻ thịt, đặt lên củi, và khẩn cầu. Thần linh nào đáp lời nguyện xin, cho lửa xuống thiêu cháy đống củi cùng của lễ, thì đó chính là Đấng mọi người phải tôn thờ.

Sau khi giết bò và chất lên bàn thờ, 450 tiên tri và tư tế Baal bắt đầu kêu khấn: “Lạy thần Baal, xin đáp lời chúng tôi.” Nhưng không một tiếng trả lời! Họ bắt đầu nhảy nhót như kiểu lên đồng. Nhưng cũng chẳng thấy ai đáp lại! Êlia mới chế nhạo: “Các ngươi phải kêu lớn lên nữa. Không chừng thần linh đang suy tính hay bận rộn chuyện gì; cũng có thể ngài đi vắng hoặc đang ngủ. Đánh thức ngài dậy đi!” Các môn đệ thần Baal ra sức kêu gào, lại còn rạch mình cho máu chảy lai láng như kích động lòng trắc ẩn của thần linh. Nhưng vẫn không thấy gì.

Lúc này Êlia mới giơ tay cầu nguyện: “Lạy Giavê Thiên Chúa của Abraham, Isaac và Israel, ước gì hôm nay người ta nhận biết chính Người… xin nhậm lời tôi” (1 V 18,36-37), và lập tức Giavê cho lửa từ trời thiêu cháy hết mọi của lễ của Êlia. Thấy vậy, toàn dân tung hô Thiên Chúa. Thế rồi, khi được lệnh của Êlia, họ đem các tiên tri và tư tế Baal xuống núi giết sạch.

Chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến hoàng hậu Izabel bàng hoàng căm tức. Bà thề sẽ lấy mạng Êlia bằng mọi giá. Khi biết thế, vị tiên tri tức tốc lên đường lánh nạn. Sau một ngày trốn chạy vất vả trong vùng sa mạc khô khan, ông cảm thấy mệt mỏi chán chường. Con người can đảm và nhiệt thành hôm nào bây giờ lại rơi vào tình trạng hoang mang cực độ đến nỗi muốn chết cho yên. Ông thốt lên: “Nay đã đủ rồi, lạy Giavê, xin cất mạng tôi đi, tôi cũng không hơn gì các bậc tổ tiên.”

Người hùng của Thiên Chúa mà cũng có lúc đảo điên như thế thì huống chi là tôi! Thế nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó. Kinh thánh kể tiếp:

Chính trong giây phút giao động và chán nản đó của người hùng, sứ thần Thiên Chúa đã đến nâng đỡ ông bằng bánh và nước. Êlia đã ăn và uống. Sau đó tiếp tục hành trình 40 ngày đêm đến núi Sinai. Tại đây ông đi vào cuộc gặp gỡ và đối thoại với Thiên Chúa. Cuộc gặp gỡ xảy ra không phải trong bão tố, đất động hay lửa chớp, nhưng trong làn gió thoảng đưa.

Từ trong làn gió thoảng ấy, Thiên Chúa cất lời nâng đỡ và chỉ dẫn Êlia. Cuộc gặp gỡ thân tình với Giavê đã kéo ông khỏi hố sâu của lao đao thất vọng. Kết quả, Êlia tìm lại được bình an và sức mạnh nội tâm, tiếp tục ra đi chu toàn sứ mạng làm chứng cho Thiên Chúa.

Thiết tưởng hành trình đức tin của người Kitô hữu cũng có những lúc khốn khó lao đao như Êlia vậy. Dù là người nhiệt tâm và can đảm cách mấy cũng không tránh khỏi tình trạng bị thế gian săn đuổi, đe dọa, và bao chước cám dỗ tấn công. Lắm lúc tưởng như sắp chìm sâu trong bão tố của hận thù, ích kỷ, đam mê. Ngay như thánh Phêrô, vị tông đồ năng nổ và xông xáo nhất trong hàng ngũ các tông đồ, cũng đã từng bị sóng gió làm đảo điên đến nỗi “sắp chìm xuống” (Mt 14,30). Nhưng khi ông thốt lên lời kêu van, “Lạy Thầy, xin cứu con”, thì bàn tay đỡ nâng của Thiên Chúa đã giải thoát và đem lại bình an ngọt ngào.

Cho đến hôm nay, những người theo Đức Kitô vẫn chưa hết bị sóng gió trần gian bủa vây, không chỉ là những truân chuyên trong cuộc sống, nhưng còn là những cám dỗ tinh vi của quỷ ma. Nhưng liệu trước các phong ba dữ dằn đó, tôi có nghe được tiếng nói đỡ nâng và nhắc nhở của Thiên Chúa chăng? Lắm khi tiếng nói của Ngài rất nhẹ nhàng như “gió hiu hiu thổi” chứ không phải như tiếng đất động, bão tố hay hỏa hoạn.

Thử hỏi: nếu là một thanh niên hay thiếu nữ đang tuổi lớn lên, trước những lời réo gọi của đam mê xác thịt, liệu tôi có nghe được tiếng nhắc nhở “phúc cho ai có lòng trong sạch” nơi lương tâm để vượt thoát cạm bẫy dục tình và tiến lên núi cao với Chúa không?

Nếu vì nhẹ dạ mà sa ngã hay mang thai, trước những sóng gió của từ khước khinh bỉ, hay giòng xoáy phá thai của thời đại muốn nhận chìm sự sống, liệu tôi có nghe được tiếng bảo thì thầm trong lương tâm rằng “phá thai là giết người,” và rồi hướng nhìn lên Chúa, kêu nài một sự đỡ nâng an ủi không?

Nếu là người mẹ có đứa con hư dại hay người vợ có ông chồng hủ bại, liệu tôi có nghe được lời nhắc nhở “hãy vững tin” của Đức Giêsu để tiếp tục hành trình làm nhân chứng cho đạo Chúa không?

Nếu là người cha phải lao đao vì trách nhiệm gia đình, bị giông tố của xã hội tấn công, bị chèn ép, hiểu lầm, khích bác…, liệu tôi có nghe được tiếng nói “Đừng sợ, có Ta đây”, và rồi đưa tay cho Đức Giêsu để Ngài kéo lên không?

Cuộc đời người Kitô hữu được ví như hành trình tiến lên núi Thánh giữa sa mạc nắng cháy, hay như chiếc thuyền đang tìm về bến bờ giữa bao sóng to, gió ngược. Không có ơn Chúa đỡ nâng, chắc chắn con người sẽ ngã gục. Cũng như nếu không có những chiếc bánh và ấm nước Thiên Chúa trao cho, Êlia đã bỏ cuộc giữa đường; hay nếu không có bàn tay Đức Giêsu giơ ra kéo lên, Phêrô đã chìm sâu trong sợ hãi và hoang mang.

Song khi có Chúa, bình an và sức mạnh sẽ đến. Dù giông tố và thách đố trần gian cứ xảy ra, con thuyền đời tôi vẫn thẳng tiến, vì có Thiên Chúa đồng hành.

Nhưng để được như thế, có lẽ tôi phải không ngừng kêu lên: “Lạy Chúa, xin cứu con” (Mt 14,30).

Lm. Phêrô Bùi Quang Tuấn