Friday, April 16, 20217:29 PM(View: 5)
Trong tháng 9 và 10 năm 2004, chúng tôi được dự 3 buổi cầu nguyện với thị nhân Ivan và 1 buổi cầu nguyện với thị nhân Mirjana vào ngày mùng 2 hàng tháng. Ngoài ra, Mẹ vẫn ban thông điệp hàng tháng cho thị nhân Marija vào mỗi ngày 25 hàng tháng.
Friday, April 16, 20217:05 PM(View: 4)
Lời nói đầu: Đối với những bạn trẻ đi du học xa quê hương thì nỗi buồn và sự cô đơn đong đầy và chan chứa. Vì thế, các bạn trẻ thường quy tụ và quây quần với nhau, cùng cầu nguyện, cùng nghe radio trên mạng và xem youtube để học hỏi thêm về đạo. Đó là một điều rất tốt và cũng là niềm an ủi lớn lao trên xứ người. Cám ơn các cháu. Xin Chúa luôn chúc lành và quan phòng...
Friday, April 16, 20214:43 AM(View: 16)
Trước khi đi hành hương với một nhóm thì chúng tôi luôn dâng nhóm ấy lên Chúa và Mẹ hàng ngày nhiều lần trong ngày để xin Chúa chúc phúc cho gia đình những ai tham dự, cho cá nhân tham dự và cho cả nhóm được nhiều ơn lành hồn xác.
Friday, April 16, 20213:33 AM(View: 15)
Trong khi đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư vào tháng 10 năm 2004, nhóm chúng tôi được sinh hoạt với một nhóm hành hương nói tiếng Anh, gồm có người Hoa Kỳ và người Úc. Họ cũng được cô hướng dẫn viên du lịch Ana Sego hướng dẫn như nhóm của chúng tôi.
Thursday, April 15, 20214:41 PM(View: 22)
Lúc gần đây, tôi đăng các cảm nghiệm linh thiêng về Medjugorje. Hôm nay tôi chợt nhớ đến ông bà Mịch, một cặp vợ chồng đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm của chúng tôi. Xin Chúa đón nhận tôi tớ trung thành của Chúa. Ông bà Mịch sinh hoạt ở nhà thờ St. Barbara. Mỗi ngày ông bà đều đi dự Lễ sáng rồi ở lại đọc kinh LTX Chúa và kinh Mân Côi chung...
Thursday, April 15, 202110:57 AM(View: 18)
Nhóm hành hương của chúng tôi lên Đồi Hiện Ra Podbrdo thì tình cờ gặp cha Splinler đi đọc kinh với bà Marty trên đồi nên chúng tôi phỏng vấn cả cha Splinler và bà Marty. (Kim Hà)
Wednesday, April 14, 20214:29 AM(View: 33)
Trong chuyến hành hương kỳ 9 của nhóm Radio Giờ Của Mẹ vào cuối tháng 9 và đầu tháng 10, năm 2004, chúng tôi được nghe nhiều cảm nghiệm tuyệt vời của các nhân chứng, nhưng một chứng từ sống động và chân thành của một vị linh mục người Mỹ đã làm cho chúng tôi bồi hồi và xúc động nhất. Xin được kể lại cho quý vị nghe.
Tuesday, April 13, 20216:43 PM(View: 28)
LNĐ: Đây là lá thư#2 về tâm tình của cháu Maria Hà Nguyễn, Hàn Quốc: Ngày 13/4/2021 Chào cô Kim Hà, Vì các cô chú tò mò muốn biết thêm về cuộc sống du học và muốn biết sơ qua về cuộc sống du học Hàn Quốc nên con mạn phép kể ít điều ạ. Khoảng 20 năm gần đây Hàn Quốc là một trong những quốc gia phát triển mạnh mẽ và bắt đầu từ các nhà máy tại Việt Nam.
Tuesday, April 13, 202111:20 AM(View: 23)
I. Hương Hồng Ân Đây là thư của một cô gái trẻ tên là Allison Phượng Trần, con của bà Tracey Liên Nguyễn. Bà Liên đã từng đi hành hương Medjugorje với nhóm hành hương Giờ Của Mẹ vào tháng 4 năm 2004. Cô Phượng viết và gửi thư này cho thính giả Radio Giờ Cúa Mẹ và độc giả www.memaria.org
Tuesday, April 13, 202111:10 AM(View: 21)
Cũng trong dịp hành hương Đức Mẹ Guadalupe vào tháng 2 năm 2007, bà Vũ Thị Lụa (tên thật) đã chia sẻ cảm nghiệm cho cả nhóm hành hương nghe về các ơn chữa lành mà Đức Mẹ Maria tại Medjugorje đã ban cho gia đình bà và gia đình một người bạn đi chung nhóm với bà. “Tôi đi hành hương Medjugorje với nhóm chị Kim Hà vào chuyến thứ 8,

CN 4513: CHIẾC NÓN BÀI THƠ

Sunday, March 7, 20214:10 PM(View: 126)

nónCN 4513: CHIẾC NÓN BÀI THƠ


Tôi nhớ hồi còn đi học ở trường Đồng Khánh Huế thì chiếc nón là một người bạn đồng hành không thể thiếu khi tới trường, mà phải là nón bài thơ cơ. Mỗi ngày tôi đội nón bài thơ có quai nón bằng vải nhung đen, mặc nguyên bộ áo dài mầu trắng, chân mang đôi guốc mộc với quai guốc có mầu trắng trong. Mà cô gái nào cũng thế, trông thật dịu dàng, yểu điệu và tha thướt. 

Năm ấy, tôi vừa mua được cái nón bài thơ đẹp. Cái nón của tôi có bài thơ như sau:


"Gió đưa cành trúc la đà,
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."


Tôi cẩn thận viết tên mình lên nón để không nhận lộn nón với các bạn. Mọi người khi vào lớp thì phải để tất cả các nón ở ngoài hành lang. Hôm ấy chúng tôi làm bài thi lục cá nguyệt. Tôi làm bài dài quá nên về trễ. Lúc ra khỏi lớp thì chỉ còn lại có hai cái nón mà cả hai cái nón đều không phải là của tôi. Tôi hốt hoảng nên vội vàng chạy theo một cô bạn đi phía trước để xem cô ấy có lấy lộn nón của tôi không. Thế là cô bạn cho tôi xem nón thì ra đó không phải là nón của tôi. Nhưng tôi đã làm cho cô bạn buồn vì sự thiếu tế nhị của mình. Vậy mà sau khi xin lỗi cô bạn, tôi và cô ấy lại trở nên một đôi bạn chí thân. Cô bạn tôi tên là Tương Ngẫu.


Kỷ niệm đẹp nhất của tuổi trẻ chúng tôi là: Tương Ngẫu chịu khó chép thơ tình và nhạc tình trên giấy pelure mầu hồng, mầu xanh rồi đem tặng tôi. Tôi nhớ bạn tôi đã chép cả bản nhạc Paloma trên giấy nhuộm mầu tím, rồi viết thơ và nhạc bằng mầu trắng của hộp sơn mầu rồi ưu ái tặng tôi. Bạn tôi rất khéo tay và có tâm hồn nghệ sĩ. Tôi hồi tưởng lại mà tiếc nuối cái thuở học trò đầy hoa bướm, sông nước, ý nhạc, ý thơ và mộng ảo.

Rồi chúng tôi mất liên lạc. Trước khi Tương Ngẫu sang Mỹ, bạn ấy liên lạc với các bạn học khác để xin số điện thoại của tôi ở California. Bạn tôi theo chồng qua Hoa Kỳ theo diện H.O. Lúc đầu, bạn vất vả mở nhà hàng bán đồ ăn Huế ở vùng Chicago. Cách đây khoảng 10 năm, gia đình bạn tôi đã qua California thăm vợ chồng tôi. Chúng tôi mừng rỡ tay bắt mặt mừng, rồi tôi đưa gia đình cô ấy đi ăn món Huế. Xong cô ấy nhờ tôi lái xe đưa cô lên Chùa cúng dường ở vùng Anaheim. Rồi hai chị em mất liên lạc khá lâu. Chuyện nhận lầm cái nón làm cho tôi áy náy mãi nhưng bạn dường như đã quên từ lâu rồi.

Thế rồi sau khi đi vượt biên lần thứ nhất bất thành vào năm 1978 thì vợ chồng tôi mất việc làm vì nhà nước bảo rằng chúng tôi là thành phần phản động, không trung thành với nhà nước nên họ sa thải chúng tôi. Tôi đau buồn, không biết làm nghề gì bèn đi học nghề của chị hàng xóm là chằm nón lá. Học được một tuần thì tôi bắt đầu chằm được cái nón đầu tiên. Chằm nón không phải là chuyện dễ dàng mà lợi tức thì yếu kém. Chằm được một cái nón xong thì tôi bỏ nghề để đi buôn bắp, mía, và trái cây ở ngoài xa lộ Hàng Xanh, vùng Thị Nghè. Tôi còn theo chị hàng xóm khác để đi mua mít Tố Nữ ở Lái Thiêu về gánh bán nơi đầu đường xó chợ. Ôi không hiểu sao mà tôi có thể sống vững cho đến ngày hôm nay nếu không có Thiên Chúa phù trợ và chúc phúc?

Giờ đây trên đất Mỹ, tôi không đội nón bài thơ nữa nhưng là đội mũ. Tại sao lại đội mũ? Vì trong vòng ba tuần lễ mà không nhuộm tóc mầu đen thì đỉnh đầu của tôi có toàn là mầu muối tiêu mà muối nhiều hơn tiêu. Đó là bí mật chỉ có những người già mới biết mà thôi.

Cái nón đã đi vào thi ca lãng mạn của dân tộc Việt. Cái nón vừa che nắng vừa có thể làm quạt khi nóng nực. Có thể làm đồ đựng khi hái trái cây. Cũng có thể lót trên đất để ngồi. Nón dùng để che mặt khi mắc cở mà cũng có thể dùng để kín đáo liếc nhìn mà người ta không nhận ra. 

Tôi xin gửi tặng quý vị lời thơ dễ thương sau đây:


"Anh gửi tặng nón bài thơ quê mẹ
Gửi cho em dòng sông cửa bể
cả vầng trăng và cả trời xanh

Nước dưới sông có khi đầy khi cạn
trăng trên trời khi tỏ khi mờ
Tình đôi ta từ bấy đến giờ
Vẫn tròn như chiếc nón bài thơ." (Lê Việt Hoà)

Kim Hà, 7/3/2021