23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 30)
Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khách Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường,
22 Tháng Ba 20198:57 CH(Xem: 30)
Trong cuộc đời, tôi được đi thăm các tỉnh miền Bắc 3 lần, đó là vào các năm 2000, năm 2013 và năm 2015.
28 Tháng Hai 20193:48 CH(Xem: 91)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vị nữ tu Mary Ephrem, thị nhân được thị kiến các cuộc hiện ra của Đức Bà Mỹ Quốc, Chúa Giêsu, Thánh Giuse, Thánh Micae (Michael) và các Thánh tại Hoa Kỳ kể từ thập niên 1950 đến khi bà qua đời năm 2000.
28 Tháng Hai 20191:44 CH(Xem: 55)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vào mùa Thu năm 1954, một Thiên Thần Hoà Bình hiện đến để chuẩn bị cho Nữ Tu Mary Ephrem (1916-2000) thuộc Dòng Chị Em của Máu Thánh Cực Châu Báu Chúa Giêsu (the Sisters of the Precious Blood of Jesus) nhận được sự hiện ra của Đức Mẹ Mỹ Quốc.
24 Tháng Hai 20198:02 CH(Xem: 107)
Cách đây vài hôm có một thính giả của Radio Giờ Của Mẹ từ tiểu bang Georgia qua Cali thăm một người bạn đang bịnh nặng. Nhân dịp này, chị Mary ấy gọi điện thoại đến thăm tôi. Chị ấy kể về sự chữa lành mà chị nhận được sau khi chị được đọc hai cuốn sách: "Hãy Cứu Các Linh Hồn" và cuốn thứ 9 trong bộ sách 10 cuốn của tác phẩm "Tin Mừng Như Đã Được Vén Mở Cho Tôi."
24 Tháng Hai 20192:26 CH(Xem: 111)
ĐGH Phanxico khi sang thăm Hoa Kỳ đã có nhắc tên vị Đan Sĩ Thomas Merton này. Ông còn là một nhà thơ, nhà văn và là một triết gia. Ông bị điện giựt chết tại phòng tắm, sau khi phát biểu ở một đại hội tại Thái Lan, Châu Á. Sau đây là một vài lời của ông và về ông: 1. "Hãy sống tốt, giữ đôi chân khô ráo, đôi mắt mở to, trái tim bình an và linh hồn trong niềm vui của Chúa Kito." (Thomas Merton)
23 Tháng Hai 201911:51 SA(Xem: 145)
Nguồn: Aleteia Sau đây là lời cầu nguyện của một tác giả khuyết danh, chúng ta đặt mọi sự trước Thiên Chúa, xin Ngài giúp chúng ta đối diện với những khó khăn hàng ngày và xin Chúa ban cho chúng ta niềm vui, ơn sủng và bình an.
07 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 148)
Lời khai bút đầu tiên là con xin tạ Ơn Chúa, Đức Mẹ và Triều Thần Thánh trên Thiên Đàng đã ban muôn ơn lành cho chúng con, bảo vệ và thương xót, và cùng cầu bầu cho gia đình chúng con. Năm nay có một chuyện lạ xẩy ra là chồng của tôi vốn là người ít khi nào chú ý đến việc viết lách của vợ, thế mà sáng nay,
07 Tháng Hai 20199:48 CH(Xem: 151)
Hôm nay ngày Tết, tôi nhớ đến các Cha Bố thiêng liêng của tôi: 1. Cha Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng, California. Cha Cố Trọng rất khôi ngô, tuấn tú, tóc cha cắt ngắn; đôi mắt cha sáng và đầy vẻ uy nghiêm. Năm 1963, khi tôi đến nhà thờ Nhà Nước Phanxico Xaviê ở Huế để học giáo lý hầu chuẩn bị chịu phép Thêm Sức...
07 Tháng Hai 20199:32 CH(Xem: 101)
Lúc này tại California vẫn còn là đêm 30 Tết, là giây phút thiêng liêng của đất trời, GĐ chúng con xin Tạ Ơn Chúa vì những hồng ân hạnh phúc và đau khổ, sức khoẻ và bịnh tật, lãnh nhận ơn sủng và mất mát vật chất đến tận cùng. Con không quên cầu nguyện cho các linh mục Cha Bố thiêng liêng của con, đó là Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng,

THẤU QUA TAI, THẤM QUA TIM

30 Tháng Bảy 20189:32 CH(Xem: 197)
badep1THẤU QUA TAI, THẤM QUA TIM

Kính thưa Anh Chị em,

Qua miệng ngôn sứ Giêrêmia, Thiên Chúa phán, “Ta sẽ ban cho các ngươi những chủ chăn theo ý Ta, để họ dùng lý trí và khôn ngoan chăn dắt các ngươi”.

Và Thiên Chúa, Đấng giữ lời, đã ban Đức Giêsu, một mục tử như lòng Người mong ước. Ngài sẽ dùng lý trí và khôn ngoan để chăn dắt đoàn chiên.

Tin Mừng hôm nay cho thấy cách thức sư phạm tuyệt vời của Giêsu Mục Tử. Ngài biết, dẫu trái tim con người khát khao chân lý đến đâu và chỉ ở đó, mọi vấn nạn được giải đáp và thoả mãn… thì phản ứng đầu tiên của nó vẫn là thù nghịch và sợ hãi trước chân lý. Thế nên, Ngài đã tạo ra một công cụ để giải giới sự phản kháng nơi người nghe, đó là kể chuyện. Ngài biết, những lời hấp dẫn quyến rũ nhất mà ngôn ngữ của một miền, một đất nước luôn luôn có là “Ngày xửa ngày xưa…” là “Chuyện kể rằng…”; Ngài biết, chống lại chân lý là chuyện thường tình nơi con người, nhưng với một câu chuyện thì không; vì lẽ, con đường ngắn nhất từ con người đến chân lý… là một câu chuyện.

Sau khi kể “Kìa, có người kia ra đi gieo giống…”, hôm nay, Ngài giải thích, đúng hơn, Ngài nói đến bốn cung cách tương tác Lời nơi người nghe: nghe nhưng không hiểu; nghe nhưng không đâm rễ; nghe nhưng vinh hoa phú quý bóp nghẹt; nghe, hiểu và áp dụng. Điểm chung của bốn cấp độ là ai cũng được nghe, nhưng Lời sẽ mất tác dụng với ai không muốn nhớ; càng vô ích với người quá ham mê của cải vốn là lực đẩy Lời ra khỏi cuộc sống mình; và sau cùng, những ai nghe bằng tai, ghi bằng tâm và thực hành bằng tay… Lời mới có cơ may sinh hoa kết quả.

Một Linh mục kể, “Lúc còn là một thiếu niên, ngày kia, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Sắp hàng dài trước quầy vé, tôi chú ý một gia đình đứng ngay trước mặt. Họ có đến những tám đứa trẻ mà đứa lớn nhất có lẽ chưa đến tuổi mười hai. Nhìn dáng vẻ những trẻ ấy, tôi đoán được gia đình chúng không giàu. Quần áo chúng không đắt tiền nhưng sạch sẽ tươm tất. Nhìn cách từng hai đứa nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ thì rõ chúng biết cư xử. Chúng nói huyên thuyên đầy phấn khích về những chú hề, những con voi và những trò xiếc sẽ được xem. Rõ ràng chúng chưa hề đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối này thật sự rất đặc biệt với cả tám đứa trẻ ấy.

Cha mẹ chúng đứng ở đầu hàng với vẻ hãnh diện nhất mà họ có thể. Người phụ nữ nắm tay chồng, dịu dàng nhìn ông. Ngay lúc ấy, người bán vé ngẩng lên và hỏi số vé họ cần. Người đàn ông trả lời hứng khởi, “Cho tôi tám vé trẻ con, hai vé người lớn để tôi có thể dẫn cả nhà vào xem xiếc”.

Nhưng, vừa khi được báo giá, bàn tay người vợ đột ngột rời khỏi tay chồng, đầu bà gục xuống, mặt người đàn ông thì tái đi. Ông tiến gần quầy vé và hỏi, “Thưa anh, giá bao nhiêu?”. Người bán vé bình thản lập lại… và người đàn ông không đủ tiền. Làm sao người cha có thể quay lại và nói với lũ trẻ rằng, mình không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?

Chứng kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ rút trong túi ra tờ hai mươi đô và thả xuống đất. Sau đó, cúi xuống nhặt lên, ông vỗ vai người đàn ông và nói rất tự nhiên, “Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi ông”. Người đàn ông hiểu những gì đang diễn ra. Ông không ngửa tay cầu xin nhưng rõ ràng, ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo. Bối rối trong giây lát… ông nhìn thẳng vào mắt cha tôi, áp lấy tay cha tôi bằng cả hai bàn tay như muốn vắt kiệt tờ bạc, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má… đôi môi mấp máy một cách khó khăn, “Cảm ơn, cảm ơn ông… rất nhiều, điều này thật sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này”.

Nhìn cả gia đình người đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà… đơn giản, cha tôi không đủ tiền để mua vé cho hai cha con. Thật sự, chúng tôi cũng chẳng dư dả gì… Tôi không hề giận cha, nhưng những gì cha tôi đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc”.

Lạy Chúa, “Xin Lời Chúa thấu qua tai, thấm qua tim… và thánh qua tay… chúng con mỗi ngày”, Amen.

Lm Minh Anh