28 Tháng Hai 20193:48 CH(Xem: 63)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vị nữ tu Mary Ephrem, thị nhân được thị kiến các cuộc hiện ra của Đức Bà Mỹ Quốc, Chúa Giêsu, Thánh Giuse, Thánh Micae (Michael) và các Thánh tại Hoa Kỳ kể từ thập niên 1950 đến khi bà qua đời năm 2000.
28 Tháng Hai 20191:44 CH(Xem: 36)
Bài của Deacon Guadalupe Rodriguez: Vào mùa Thu năm 1954, một Thiên Thần Hoà Bình hiện đến để chuẩn bị cho Nữ Tu Mary Ephrem (1916-2000) thuộc Dòng Chị Em của Máu Thánh Cực Châu Báu Chúa Giêsu (the Sisters of the Precious Blood of Jesus) nhận được sự hiện ra của Đức Mẹ Mỹ Quốc.
24 Tháng Hai 20198:02 CH(Xem: 90)
Cách đây vài hôm có một thính giả của Radio Giờ Của Mẹ từ tiểu bang Georgia qua Cali thăm một người bạn đang bịnh nặng. Nhân dịp này, chị Mary ấy gọi điện thoại đến thăm tôi. Chị ấy kể về sự chữa lành mà chị nhận được sau khi chị được đọc hai cuốn sách: "Hãy Cứu Các Linh Hồn" và cuốn thứ 9 trong bộ sách 10 cuốn của tác phẩm "Tin Mừng Như Đã Được Vén Mở Cho Tôi."
24 Tháng Hai 20192:26 CH(Xem: 87)
ĐGH Phanxico khi sang thăm Hoa Kỳ đã có nhắc tên vị Đan Sĩ Thomas Merton này. Ông còn là một nhà thơ, nhà văn và là một triết gia. Ông bị điện giựt chết tại phòng tắm, sau khi phát biểu ở một đại hội tại Thái Lan, Châu Á. Sau đây là một vài lời của ông và về ông: 1. "Hãy sống tốt, giữ đôi chân khô ráo, đôi mắt mở to, trái tim bình an và linh hồn trong niềm vui của Chúa Kito." (Thomas Merton)
23 Tháng Hai 201911:51 SA(Xem: 112)
Nguồn: Aleteia Sau đây là lời cầu nguyện của một tác giả khuyết danh, chúng ta đặt mọi sự trước Thiên Chúa, xin Ngài giúp chúng ta đối diện với những khó khăn hàng ngày và xin Chúa ban cho chúng ta niềm vui, ơn sủng và bình an.
07 Tháng Hai 20199:50 CH(Xem: 139)
Lời khai bút đầu tiên là con xin tạ Ơn Chúa, Đức Mẹ và Triều Thần Thánh trên Thiên Đàng đã ban muôn ơn lành cho chúng con, bảo vệ và thương xót, và cùng cầu bầu cho gia đình chúng con. Năm nay có một chuyện lạ xẩy ra là chồng của tôi vốn là người ít khi nào chú ý đến việc viết lách của vợ, thế mà sáng nay,
07 Tháng Hai 20199:48 CH(Xem: 139)
Hôm nay ngày Tết, tôi nhớ đến các Cha Bố thiêng liêng của tôi: 1. Cha Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng, California. Cha Cố Trọng rất khôi ngô, tuấn tú, tóc cha cắt ngắn; đôi mắt cha sáng và đầy vẻ uy nghiêm. Năm 1963, khi tôi đến nhà thờ Nhà Nước Phanxico Xaviê ở Huế để học giáo lý hầu chuẩn bị chịu phép Thêm Sức...
07 Tháng Hai 20199:32 CH(Xem: 84)
Lúc này tại California vẫn còn là đêm 30 Tết, là giây phút thiêng liêng của đất trời, GĐ chúng con xin Tạ Ơn Chúa vì những hồng ân hạnh phúc và đau khổ, sức khoẻ và bịnh tật, lãnh nhận ơn sủng và mất mát vật chất đến tận cùng. Con không quên cầu nguyện cho các linh mục Cha Bố thiêng liêng của con, đó là Cố LM Giuse Ngô Văn Trọng,
28 Tháng Giêng 20197:04 SA(Xem: 159)
Sau 20 năm phục vụ tôi về lại chốn cũ Tòa Giám Mục Xã Đoài, nơi tôi xuất phát để đồng hành với các bệnh nhân và các linh mục hưu dưỡng tại Tòa Giám Mục. Theo giáo luật, một linh mục khi 75 tuổi sẽ viết đơn xin nghỉ hưu. Tôi mới 65 tuổi mọi người ngạc nhiên sao lại về nhà hưu sớm thế!
27 Tháng Giêng 20193:26 SA(Xem: 165)
Tại giáo xứ Thánh Linh đã có chương trình yểm trợ Ơn Thiên Triệu được 23 năm nay. Tính đến năm 2018, quỹ Ơn Thiên Triệu đã tài trợ hơn $440,000 cho việc học hành của các tu sinh tại giáo phận Orange.

BỮA CƠM TRƯA MỘT THỜI

22 Tháng Giêng 20194:31 CH(Xem: 63)
hoa11BỮA CƠM TRƯA MỘT THỜI

Cứ mỗi dịp trời trở lạnh, rét đậm như thế này tôi lại nhớ bố. Nhớ những bữa cơm trưa với bố với chị gái. Mẹ dạy học trường xa nên trưa hay ở lại trường để chiều vào tiết một. Mấy chị em đi học về là nháo nhào chuẩn bị nấu cơm. Trời mưa rét như thế này sẽ được ưu tiên nấu cơm bằng rơm. Vì mưa dầm gió bấc các loại lá khô trong vườn ẩm xì, mốc thếch. Nhóm bếp chỉ thấy khói mù mịt ho sặc sụa chứ lửa chả cháy lên. Trời lạnh nhúng tay vo gạo mà tê cứng cả tay. Cảm giác như không bóp được gạo để vo ấy. Căn bếp be bé cái kiềng ba chân. Cái nồi gang đáy bắt bồ hóng dầy cả tảng. Trước khi nấu tôi phải cạy từng mảng bồ hóng ra đun mới nhanh được. Chị ngồi nấu cơm thì tôi tranh thủ ra vườn nhổ ít rau cải. Lại phải rửa rau, ngại ơi là ngại. Trời mưa cái khe bẹ lá cải cứ bị mưa làm bắn đất vào nên phải tách từng bẹ ra rửa. Không nếu để sạn sẽ bị bố mắng. Tính bố rất cẩn thận yêu cầu làm gì cũng phải chu đáo. Nước múc dưới giếng khơi còn thấy bốc cả khói nhưng không lạnh giá như nước trong bể nước mưa. Rửa xong ít rau lại soạn nồi. Đổ nước rắc ít muối trắng và đập nửa củ hành vào nồi nước luộc rau. Bắc lên bếp kiềng chị tôi san lửa ra đun hai nồi cùng lúc. Bếp lửa rơm mùa rét cháy đượm lắm cứ hồng rực lên. Ngồi canh bếp mà nóng ấm hanh cả mặt. Chị hay bảo tôi.

-Em vào buồng tìm còn khoai không đem nướng đi. Khoai lang hay khoai tây đều được.

Tôi nhảy tót vào căn buồng tôi tối thâm thấp mò mẫm trong mấy cái thúng đựng các thứ khoai khoằm và đồ gia vị. Sờ được mấy củ khoai tây là lại tót xuống bếp để chị cời than vùi vào. Cơm sôi thì nước luộc ra cũng sôi. Chị cời than vần cơm. Ủ tro than và cho một ít rơm lên vung đốt bùng bùng lên. Ấm nóng hết mặt mũi. Rồi chị cho ra vào luộc. Mồm lẩm bẩm. Cần tái, cải nhừ. Rau cải phải luộc kĩ tí. Tôi lại lon ton lên buồng lấy một quả trứng thả vào nồi luộc rau. Rau vớt ra mà nguội khói thì cơm cũng chín.

Mâm cơm dọn ra chỉ có đĩa cải luộc bát nước rau. Quả trứng bé tẹo dầm bát nước mắm. Ít vụn cá kho còn lại từ tối trước. Thường cơm nấu xong thì bố cũng từ trường về. Nét mặt hơi khắc khổ. Cái xe đạp đi thì kêu lọc xọc. Hiệu trưởng mà hôm nào có giáo Viên nghỉ. Bố cũng đứng lớp dạy thay. Nhìn mặt là biết bố mệt. Nhưng vẫn vui vẻ vào mâm. Ăn thì như nhau nhưng bố luôn ăn bằng cái bát sứ trắng và đôi đũa gỗ mun đen bóng. Còn cả nhà ăn bằng cái bát đàn màu xanh nhờ nhờ, ram ráp chứ không mịn bóng như bát của bố. Ba bố con quây quần bên nồi cơm nóng hổi. Quả trứng dằm ra được một tẹo. Mà bố xắn luôn một nửa dúi vào bát tôi. Nửa còn lại. Xắn tiếp làm đôi cho vào bát của chị. Phần còn lại dằm kĩ cả lòng trắng lòng đỏ vào bát mắm chấm. Ba bố con vừa ăn vừa nói đủ chuyện học hành. Hai chị em cứ vô tư và gắp. Chả để ý bố chỉ chan nước rau chấm ghé bát tí nước mắm rồi lại ngồi. Chị có giục bố lại bảo.
-No rồi. Với lại bố không thích ăn trứng.

Ngày ấy ngây thơ và vô tư cứ hùng hục ăn chả để ý sau một lưng cơm. Bố chỉ ngồi cạy mấy mảng cháy đáy nồi. Vừa ăn vừa khen nức nở.

Cháy ngon thật đấy. Nhưng lần sau con cho nhiều nước chút nước. Gạo nở sẽ được nhiều cơm hơn.

Lớn hơn hiểu ra trời rét như thế, làm việc như thế, thì lưng cơm và chút nước rau nó trôi vèo đi ngay. Chỉ là bố nhường cho con thôi. Ăn thế làm sao bảo không gầy không khắc khổ. Ăn cơm xong chị đi rửa bát. Rồi lấy khoai nướng ra hai chị em ăn. Lần nào ăn khoai tây nướng. Mồm miệng tôi cũng lem nhem đen xì vì bóc rối. Khoai tây nướng bở tơi ra. Ăn rất ngon khi trời rét. Cầm củ khoai lăn trong lòng tay. Ấm bỏng tay lên mới bóc lớp vỏ than cháy đen để lộ lớp khoai vàng tơi bốc khói bên trong. Hai chị em lại vô tư chén khoai mà bố vẫn chỉ cười cười rất hiền.

Ăn xong ấm bụng tôi nhảy tót lên giường nằm ôm bố. Nghe bố kể những chuyện ngày xưa. Giải thích như thế nào là quạt lồng, ấp lạnh. Rồi lại ngâm Nga mấy câu kiều. Tôi dễ dàng bình yên chìm vào giấc ngủ trong lòng bố như thế.

Giờ lớn lên hiểu ra thì bố đã đi xa lắm rồi. Chỉ thấy nhớ lắm những trưa trời rét. Với cái miệng còn lem nhem vỏ khoai tây nướng. Với những câu Kiều bố ru êm ái ngày nào.

Tuan Pham