26 Tháng Chín 202011:49 SA(Xem: 26)
Tôi có một cô con gái sinh ngày 30/9/1975, đúng 5 tháng sau ngày 30/4/1975. Cháu tên là Hà Thuỵ Thiên Kim hay Kim Hà Nguyễn, sắp được 45 tuổi. Tuổi của cháu cũng là số năm mà miền Nam Việt Nam bị mất vào tay Cộng Sản VN.
25 Tháng Chín 202011:41 CH(Xem: 27)
Bạn có tin thật là bạn phải chịu trách nhiệm về những linh hồn ở chung quanh bạn không? Không chỉ các linh hồn hướng theo bạn trong mạng xã hội như FB, nhưng còn là gia đình bạn, bạn bè, bạn cùng lớp, bạn đồng nghiệp, ngay cả cấp trên của bạn nữa. Ngay cả những người hàng xóm mà bạn không thích, hay cả cái cô thu ngân thô lỗ ở tiệm bách hoá.
25 Tháng Chín 20202:38 CH(Xem: 40)
Nguồn: Answers and Prayers Đây là cảm nghiệm của ông Bob Amodeo: "Xin chào cả nhà, chúng ta hãy nhìn vào một bức tranh lớn. Có khoảng 65 triệu thai nhi bị phá ở Hoa Kỳ kể từ năm 1973 đến nay. Dân số Hoa Kỳ chỉ là chừng 5% của dân số thế giới. Như thế thì tổng số có thể là trên 1 ngàn triệu, tức là khoảng 1 tỷ thai nhi bị giết kể từ 1973...
24 Tháng Chín 20202:49 CH(Xem: 46)
Một người đàn ông kể: "Mẹ tôi đến từ vùng Foggia. Bà là một trong những người con gái thiêng liêng của Cha Padre Pio. Bà xin Padre Pio hãy hoán cải và bảo vệ chồng của bà tức là cha của tôi. Vào tháng 4 năm 1945, cha tôi bị kết án xử tử bởi một đội quân cầm súng. Lúc đó, cha tôi đứng ở đàng trước thì bỗng dưng
23 Tháng Chín 20201:53 SA(Xem: 48)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Một ông chia sẻ: Tôi tên là James. Tôi lấy vợ tôi được 14 năm mà không có con. Là những người con của Chúa, chúng tôi vẫn tin Chúa sẽ ban cho chúng tôI một đứa con. Cuối cùng, vợ tôi có thai và mọi sự dường như tốt lành.
22 Tháng Chín 20201:26 CH(Xem: 39)
Nguồn Catholic Answer and Prayers Một người tâm sự: "Tôi xin nói về tình trạng tâm linh của tôi. Tôi xin Chúa linh ứng cho tôi. Xin Chúa hướng dẫn tôi để viết về những điều này. Tôi mong muốn rằng các bạn sẽ yêu mến Chúa hơn sau khi đọc những dòng chữ này. Tôi xin làm chứng rằng Chúa đã luôn giúp đỡ tôi...
20 Tháng Chín 202011:42 CH(Xem: 65)
Hình ảnh này nói lên rất nhiều điều: Một vị linh mục bị xô ngã xuống đất khi ngài đang trao Mình Thánh Chúa. Ngài dùng sức mạnh còn lại để lượm Mình Thánh và mảnh Mình Thánh vụn đã rơi xuống đất. Vị linh mục tên là Cha Bartholomew Mun Jung-hyun đã dâng Thánh Lễ khi chính quyền xông vào và bắt đầu đánh những ai đang hiện diện,
16 Tháng Chín 20206:48 CH(Xem: 86)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Tôi là một bà mẹ cô đơn có một con gái sắp được 14 tuổi rồi. Đôi lúc trẻ con không muốn kể cho mình nghe nhưng từ cảm nghiệm của tôi, tôi biết là trẻ con không bao giờ muốn kể cho cha mẹ nghe về những gì thực sự xẩy ra cho chúng.
16 Tháng Chín 202012:17 CH(Xem: 89)
Nguồn: Catholic Answers and Prayers Lời Nói Đầu: Trong trang mạng trên, người ta vào xin lời cầu nguyện nên họ kể những cảm nghiệm thật đau đớn. Xin mọi người đọc xong thì vui lòng cầu nguyện cho những người kể cảm nghiệm của họ. Xin cám ơn quý vị. (Kim Hà)
14 Tháng Chín 20209:03 CH(Xem: 98)
Trưa Thứ Tư ngày 9/9/2020, từ 3:00 pm đến 4:00 pm, khi vợ chồng tôi đang cầu nguyện Chuỗi Kinh LTX Chúa và chuỗi Kinh Mân Côi thì trên cửa sổ xuất hiện hình một phụ nữ bới tóc, mặc áo đen tay ngắn. Tôi nhân danh Chúa hỏi bà là ai nhưng không nghe tiếng trả lời. Hình ấy ở đó suốt 1 tiếng đồng hồ rồi mới biến đi.

Anh hai của tôi

02 Tháng Mười 20196:28 CH(Xem: 240)

anhemAnh hai của tôi

Anh chở tôi bằng xe đạp vượt quãng đường hơn 200 km để lên Sài Gòn thi đại học, với quyết tâm "có làm ăn mày hay ở đợ cho người ta anh cũng sẽ nuôi em học".

Đầu năm 1990, cả nhà tôi chuyển vào Nam làm kinh tế mới, không ruộng đất, không người thân thích, cái đói nghèo đeo đuổi gia đình trong từng giấc ngủ. Nghèo quá nên mấy anh em chẳng đứa nào được học đến nơi đến chốn, riêng tôi vẫn mong lắm thoát cái nghèo bằng con chữ.

Tốt nghiệp cấp ba là cố gắng của bao buổi đi làm cỏ, chặt mía, cuốc đất, xịt thuốc sâu, lên rừng kiếm củi nấu than, mót sắt vụn. Tôi bí mật nộp hồ sơ đi thi đại học với sự ủng hộ của anh hai. Tôi nhớ như in câu nói: “Em cứ thi đậu đi, có làm ăn mày hay ở đợ cho người ta anh cũng sẽ nuôi em học”.

Nhà tôi cách Sài Gòn hơn trăm cây số, vì nghèo nên tôi đi thi bằng xe đạp của anh chở chứ không dám đi xe đò. Trước ngày đi thi, anh chuẩn bị hai can nước mười lít, vài đòn bánh tét anh tự gói, vỉ thuốc chống say, chống sốt cùng mấy bộ quần áo cũ còn tươm tất nhất.

Tháng bảy năm đó trời mưa nặng hạt, hai anh em tôi dậy từ tờ mờ sáng để kịp xuống điểm thi ở Sài Gòn. Quãng đường hơn trăm cây số đó đã in vào tim tôi là hình ảnh người anh còm cõi chở tôi đi thi giữa mưa nặng hạt, gió giật, đất đỏ bám kín bánh xe. Đôi vai anh gầy mà vĩ đại đến lạ kỳ, tiếng xe kẽo kẹt mà đẹp mê lòng người là vậy.

Chúng tôi đạp từ tờ mờ sáng đến gần khuya cũng đến được điểm thi ở quận 5. Sau đó, hai anh em xin ở nhờ dưới mái hiên của một quán cơm bình dân. Đêm đó anh thức trông cho tôi học bài, canh cho tôi ngủ với nụ cười hiền đầy tự hào về em mình.

Trời không phụ lòng người, tôi thi đậu đại học với số điểm cao so với mặt bằng chung, ước mơ bắt đầu được xây đắp từ đó. Tôi học đại học là chuyện không tưởng ở cái xóm nghèo mà phần lớn chưa quá cấp hai, chỉ biết tròn mặt chữ.

Mỗi tháng, anh đi làm thuê cuốc mướn, dậy sớm từ ba giờ sáng mót mủ cao su tằn tiện gởi cho tôi một triệu đồng, số tiền vừa đủ cho tôi đóng trọ, tiền giáo trình, quỹ lớp. Thành thử cứ mỗi tháng một lần con đường thân thương lại có bóng dáng một con người đặc biệt. Anh lầm lũi đạp xe từ quê lên Sài Gòn với mười cân gạo, đôi chục trứng, dưa cà, đòn bánh, tấm quà quê của mấy cô bác hàng xóm gởi lên cho tôi.

Tôi cố gắng đi học, một buổi tranh thủ đi làm thêm đỡ đần anh, với tôi chẳng có gì đáng để ghi nhớ hơn hình ảnh chiếc xe đạp với người anh mạnh mẽ. Ngày tốt nghiệp, tôi vẫn ngỡ là giấc mơ, gần năm năm trời với bao khó khăn, nước mắt đã mang lại trái ngọt.

Rồi tôi cũng xin được việc, chăm chỉ đi làm, tôi thực hiện trọn vẹn lời hứa vì anh đã cho tôi những điều quý giá nhất rồi. Tôi viết những dòng này không phải để than thở, hay cầu mong sự thương hại của người đời mà muốn chia sẻ, tri ân người anh tuyệt vời của mình. Mỗi người có một thần tượng, với tôi anh cả là minh chứng cho những yêu thương vô bờ bến.

Cuộc sống gia đình tôi của thì hiện tại no đủ hơn, tôi đi làm gom tiền để anh đi học nghề, giờ anh cũng có thể kiếm cơm nhẹ nhàng hơn xưa rất nhiều. Anh có thể nghèo, có thể ít học, anh cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ như người ta, song anh có thể hy sinh tất cả vì em của mình. Thế nên cuộc sống đất Sài thành dù có bon chen, cơm áo gạo tiền có bộn bề như thế nào tôi cũng không nặng lòng.

Anh hai ơi, em không biết anh có đọc được những dòng này không, song mỗi khi đứng trước cám dỗ cuộc sống, đứng trước những dục vọng đời thường, em luôn nghĩ về anh để sống thật đẹp. Em cảm ơn anh, cảm ơn những chuyến xe tạo dựng cho em cuộc đời tươi đẹp. Em lúc nào cũng muốn nói câu “Em yêu anh hai nhiều lắm”.

Mai Đức Trung