Sunday, March 7, 20219:03 PM(View: 0)
Tôi nhớ hồi tôi được 15 tuổi thì gia đình vào thăm Sàigon. Mẹ bèn mua cho tôi một đôi guốc gót nhọn gọi là guốc Đa Kao. Cho đến lúc ấy, tôi toàn đi guốc mộc thấp, quai da nhựa trong suốt.
Sunday, March 7, 20214:10 PM(View: 16)
Tôi nhớ hồi còn đi học ở trường Đồng Khánh Huế thì chiếc nón là một người bạn đồng hành không thể thiếu khi tới trường, mà phải là nón bài thơ cơ. Mỗi ngày tôi đội nón có quai nón bằng vải nhung đen,
Saturday, March 6, 20216:02 AM(View: 29)
Trong suốt một năm nay, kể từ tháng 3 năm 2020 trở đi, nhà thờ bị đóng cửa cho đến tháng 6 năm 2020 mới cho hoạt động lại. Sau đó, các cha phải mua các lều vải về giăng lên để mọi người có thể tham dự Thánh Lễ ngoài trời. Đó là theo luật lệ của California. Trời California rất khô hạn, rất ít mưa và thường hay có gió Santa Ana mà người ta thường gọi là Devil Wind...
Saturday, March 6, 20215:24 AM(View: 30)
Một bà trong nhóm đọc kinh hàng ngày của chúng tôi đã được chích ngừa COVID 19 lần thứ nhất. Thế mà vì đại gia đình bà có nhiều người mắc bịnh COVID nên bà cũng bị lây bịnh ấy luôn. Khi bình phục, bà cho biết là phải đợi 30 ngày sau thì bà mới có thể đi chích ngừa lại lần 1 và sau đó là lần 2. Vị linh mục ở nhà thờ của tôi nói rằng: Chích ngừa COVID thì không chết...
Friday, March 5, 20212:21 AM(View: 33)
Kể từ ngày 17/3/2020, Huynh Đoàn Đa Minh thuộc giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi đã mở một chương trình Zoom để mọi người mỗi ngày 3 lần gọi điện thoại vào để cùng cầu nguyện chung với nhau. Thế mà đã được một năm trường rồi. Mau thật! Cứ mỗi 10 giờ sáng thì chúng tôi cùng đọc kinh Phụng Vụ và các kinh khác và cầu nguyện cho nhu cầu của thế giớI
Friday, March 5, 20212:18 AM(View: 31)
Tôi nghe cảm nghiệm này khoảng 16 năm về trước, khoảng năm 2005, do Đức Viện Phụ Vương Đình Lâm chia sẻ khi chúng tôi theo cha Nguyễn Đăng Đệ lên thăm Đức Viện Phụ Lâm nơi sắp sửa trở thành Đan Viện Thánh Giuse ở vùng San Bernardino, California. Đức Viện Phụ Lâm rất hiền lành và đạo đức. Cha luôn nhỏ nhẹ nói chuyện và ân cần giảng dạy. Ngài đã tặng cho tôi một cây...
Friday, March 5, 20212:15 AM(View: 30)
<p>Gia đình của bà Teresa rất sùng kính Thánh Giuse. Bà bảo rằng gia đình xin ơn gì thì Ngài cũng ban cho. Sau đây là lời kể cảm nghiệm của gia đình bà về ơn Thánh Giuse: <p>"1. Hồi năm tôi còn bé là năm Ất Dậu 1945, ba tôi mua một tượng Thánh Giuse về để cầu nguyện. Tôi nhớ rằng ba tôi trả giá 6 đồng cho tượng ấy. Thế mà không hiểu sao khi ba tôi mở hộc bàn thì
Sunday, February 28, 202112:14 PM(View: 31)
Thành phố Mexico City rúng động bởi câu chuyện của anh Juan, 60 tuổi. Anh ta bước vào nhà thờ để cầu nguyện trước khi Thánh Lễ bắt đầu. Khi anh đang còn quỳ thì anh chết ngay dưới bàn thờ. Sau cái chết của anh, cảnh sát và xe cứu thương đến, rồi họ cho phép vị linh mục chính xứ cử hành Tang Lễ cho anh. Có rất nhiều giáo dân tham dự Tang Lễ của anh.
Sunday, February 28, 202110:30 AM(View: 44)
1. Chị Hương Nguyễn kể: "Mẹ tôi có lòng sùng đạo sâu xa. Bà có lòng sùng kính Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse cách đặc biệt. Bà lần chuỗi Mân Côi rất nhiều lần trong mỗi ngày. Bà được ơn soi sáng nên biết nhiều điều mà không do bà học hỏi mà ra. Khi mẹ tôi gần hấp hối, bà tuyên bố cách mạch lạc: "Chúa cho mẹ biết rằng mẹ sẽ chết vào 3 ngày nữa. ..
Saturday, February 27, 202111:09 AM(View: 36)
Không có gì vui cho bằng trong giáo xứ mình có một vị linh mục thánh thiện, vui vẻ và lịch sự. Giáo xứ của tôi may mắn có được một vị linh mục trẻ, vui tính, ân cần và rất lịch sự.

CN 4431: NIỀM VUI TÁI NGỘ

Thursday, November 12, 20208:08 AM(View: 135)
IMG_4080CN 4431: NIỀM VUI TÁI NGỘ
 
LNĐ: Tôi nhận được thư của thính giả Thái Phan do anh Đông Nguyễn, webmaster của www.memaria.net chuyển tới. Lá thư rất cảm động của một phụ nữ cũng vượt biên đường bộ như gia đình tôi vào năm 1980. (KH)
Địa chỉ email của Kim Hà là: memaria2000@yahoo.com, memaria2000@gmail.com, và kimha218@yahoo.com

Ngày 11/11/2020

Kính thưa chị Kim Hà, Tôi là Thái Phan, tình cờ tôi nghe được tập hồi ký của chị về cuộc vượt biên đường bộ năm 1980. Tôi thật bàng hoàng cứ tưởng chị đang viết hộ tôi về quãng đời mình.

Tôi cũng đi cùng thời gian với gia đình chị, đến trại Non Chan cùng tháng, và cùng được chuyển về NW9. Tôi đi cách ông xã tôi có 1 tuần nhưng anh âý được đến Khao Y Dang. Sau này nhờ bà Denise tìm hộ và xin chính phủ Thái cho xum họp nhưng họ không chấp thuận. Cuối cùng chúng tôi đành xum họp ở trại NW9.

Đến cuối năm 1980 mới được chuyển về Chonbury, rồi đi Galang. Đúng ngày 30/4/1981, chúng tôi đặt chân đến Mỹ thì thấy cờ VNCH bay phất phới để kỷ niệm ngày quốc hận.

Tôi càng nghe chị đọc thì càng say mê ôn lại kỷ niệm tuy hãi hùng nhưng không bao giờ phai nhòa trong tâm trí. Vợ chồng tôi từ ngày đến Mỹ vẫn ở Downey. Vì thế khi chị kể đến chuyện cô ...khi đến trại phải nhờ người cùng đoàn cõng xốc vì chân đã bị chảy máu và hiện ở Downey nên tôi giật bắn người tưởng là tôi.

Thế mà 40 năm trôi qua, biết bao lần trong giấc mơ tôi vẫn còn hãi hùng với những lần bị Para bắt, chạy đạn giao tranh giữa Việt Cộng và Khmer đỏ. Tập hồi ký của chị thật đầy đủ, thật tuyệt vời. Trong quãng đời vừa qua, tôi vẫn ao ước được viết lại giai đoạn từ ngày mất nước cho đến lúc ra đi tìm tự do.

Đã 40 năm lo phấn đấu với cuộc đời mới, tôi không thực hiện được việc mình muốn làm, thì nay chị đã làm hộ tôi việc đó. Không những chị viết lại cuộc hành trình mà tôi cho rằng chị đã viết hộ tôi, mà ngay cái giai đoạn sau khi Việt Cộng vào chiếm miền Nam thì chị phải đi dậy học nương thân và tìm đường ra đi cũng giống cuộc đời vợ chồng tôi. Cám ơn Chúa!

Nếu Chúa không định thì không bao giờ chúng tôi còn ngày hôm nay, chỉ khác là qua công việc chị đang làm, tôi thấy chị đã và đang làm công việc tạ ơn Chúa như lời chị hứa với Chúa trong cuộc hành trình. Còn tôi thì cứ miệt mài làm việc.

Chắc các cháu Khang, Ninh, Trang, Kim và Thiên Hương giờ đã lớn quá rồi. Chắc các cháu cũng còn giữ mãi những kỷ niệm khó phai.

Chị Kim Hà thân mến, tuy tôi chưa gặp chị nhưng tôi nghĩ nếu có dịp gặp, tôi có cảm tưởng mình sẽ nhận ra nhau.

Cái cô Dung nhà bếp mà chị mượn cây bút là cháu tôi. Ông George V cũng là người tôi rất thân trong trại. Ông hay giúp cháu Dung đưa thư gửi về Bangkok cho mẹ cháu.

Tôi đã cố gắng gọi phone cho Đài Radio Giờ Của Mẹ mà không được. Tôi cũng email qua địa chỉ memaria2000@yahoo.com (Chị đánh máy sai địa chỉ email) mà cũng không được. Nếu lần này mà mail đến được chị. Chị đọc được và trả lời thì chắc tôi mừng lắm. Cầu xin Chúa nhân từ ban phúc lành cho chị và gia quyến!

Thái Phan, Downey, California