27 Tháng Sáu 20196:17 CH(Xem: 135)
LTS: Một người trẻ từ Virginia gửi bài cho chúng tôi: Bởi Vì Lòng Xót Thương Chúa quá cao vời và Mẹ Maria luôn đoái thương nhân loại yêu đuối chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.
25 Tháng Sáu 20194:54 SA(Xem: 111)
Con học được nhiều điều tốt ở nền văn hoá Mỹ là: 1. Luôn cảm ơn (Thank You), xin lỗi (Pardon me, Excuse me), tôi lấy làm tiếc (Sorry), làm ơn (Please). 2. Khi phải đi qua mặt người khác, khi đụng vào ai, khi đi lách vào hàng ghế trong nhà thờ...thì họ luôn mỉm cười và nói xin lỗi. 3. Khi bị ho hay bị hắt hơi, họ lấy giấy che miệng,
23 Tháng Sáu 20196:44 CH(Xem: 183)
Trong bài trước, tôi đã kể về những gian nan, khốn khó của vị linh mục mà tôi gọi là cha Joe. Ngài kể tiếp: "Thật sự ở Mỹ, người ta không đói về vật chất nhưng lại đói khát về tinh thần. Nhất là những người sang Mỹ một mình, không gia đình, không thân nhân và không rành tiếng Anh. Nếu không tiền bạc,
23 Tháng Sáu 20193:06 CH(Xem: 111)
Cách đây khoảng 7 năm, có một vị linh mục ở vùng tiểu bang lạnh miền đông bắc nước Mỹ đã đọc về đề tài Đức Mẹ Medjugorje trên www.memaria.org và memaria.net của chúng tôi. Vì thế, ngài gọi điện thoại kể rằng chính ngài cũng nhận được rất nhiều ơn lành của Đức Mẹ Medjugorje. Gần đây, ngài lại gọi điện thoại cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc đời ba chìm bẩy nổi...
20 Tháng Sáu 20195:48 CH(Xem: 137)
Huynh Đoàn Đa Minh của giáo xứ Thánh Linh, California được thành lập vào tháng 5 năm 2005,
18 Tháng Sáu 20192:12 CH(Xem: 133)
Ngày Chúa nhật 16/6 vừa qua, cô K là người con gái của anh N. Ngô đến với Huynh Đoàn Đa Minh, giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi. anh Ngô là hội viên lâu năm của Huynh Đoàn. Anh vừa qua đời tại viện Dưỡng Lão.
15 Tháng Sáu 20198:55 CH(Xem: 146)
Tôi cũng biết là tại xứ Mỹ này có rất nhiều gia đình thiếu người cha vì ly dị, vì cha đi làm ăn xa hay vì nhiều lý do khác. Tôi cầu xin Chúa ban bình an cho các gia đình, nhất là những gia đình thiếu thốn tình yêu phụ tử.
13 Tháng Sáu 20198:00 CH(Xem: 167)
Trưa ngày Chúa Nhật nhằm ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần, 9/6/2019 khi vợ chồng tôi vừa đi lễ về thì cô bạn Như Mai rủ tôi vào bịnh viện thăm một thành viên của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi là chị H. đang bị bịnh nặng.
13 Tháng Sáu 20196:00 CH(Xem: 151)
Cách đây khoảng 2 tuần, nhóm cầu nguyện của Huynh Đoàn Đa Minh thuộc giáo xứ Thánh Linh cùng nhau đến viện dưỡng lão để cầu nguyện cho một đoàn viên là Ông N. Trước đó khoảng 1 tuần thì cũng có một số anh chị em trong nhóm đi thăm và cầu nguyện cho ông.
09 Tháng Sáu 20195:04 CH(Xem: 168)
Hôm nay là ngày Đại Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống và cũng là ngày Sinh Nhật của giáo xứ Thánh Linh của chúng tôi nên cả cộng đoàn giáo xứ mừng ngày Sinh Nhật. Sau Thánh Lễ, gia đình tôi đến hội trường xem văn nghệ và mua thức ăn ủng hộ cho giáo xứ gây quỹ.

BỮA CƠM TRƯA MỘT THỜI

22 Tháng Giêng 20194:31 CH(Xem: 177)
hoa11BỮA CƠM TRƯA MỘT THỜI

Cứ mỗi dịp trời trở lạnh, rét đậm như thế này tôi lại nhớ bố. Nhớ những bữa cơm trưa với bố với chị gái. Mẹ dạy học trường xa nên trưa hay ở lại trường để chiều vào tiết một. Mấy chị em đi học về là nháo nhào chuẩn bị nấu cơm. Trời mưa rét như thế này sẽ được ưu tiên nấu cơm bằng rơm. Vì mưa dầm gió bấc các loại lá khô trong vườn ẩm xì, mốc thếch. Nhóm bếp chỉ thấy khói mù mịt ho sặc sụa chứ lửa chả cháy lên. Trời lạnh nhúng tay vo gạo mà tê cứng cả tay. Cảm giác như không bóp được gạo để vo ấy. Căn bếp be bé cái kiềng ba chân. Cái nồi gang đáy bắt bồ hóng dầy cả tảng. Trước khi nấu tôi phải cạy từng mảng bồ hóng ra đun mới nhanh được. Chị ngồi nấu cơm thì tôi tranh thủ ra vườn nhổ ít rau cải. Lại phải rửa rau, ngại ơi là ngại. Trời mưa cái khe bẹ lá cải cứ bị mưa làm bắn đất vào nên phải tách từng bẹ ra rửa. Không nếu để sạn sẽ bị bố mắng. Tính bố rất cẩn thận yêu cầu làm gì cũng phải chu đáo. Nước múc dưới giếng khơi còn thấy bốc cả khói nhưng không lạnh giá như nước trong bể nước mưa. Rửa xong ít rau lại soạn nồi. Đổ nước rắc ít muối trắng và đập nửa củ hành vào nồi nước luộc rau. Bắc lên bếp kiềng chị tôi san lửa ra đun hai nồi cùng lúc. Bếp lửa rơm mùa rét cháy đượm lắm cứ hồng rực lên. Ngồi canh bếp mà nóng ấm hanh cả mặt. Chị hay bảo tôi.

-Em vào buồng tìm còn khoai không đem nướng đi. Khoai lang hay khoai tây đều được.

Tôi nhảy tót vào căn buồng tôi tối thâm thấp mò mẫm trong mấy cái thúng đựng các thứ khoai khoằm và đồ gia vị. Sờ được mấy củ khoai tây là lại tót xuống bếp để chị cời than vùi vào. Cơm sôi thì nước luộc ra cũng sôi. Chị cời than vần cơm. Ủ tro than và cho một ít rơm lên vung đốt bùng bùng lên. Ấm nóng hết mặt mũi. Rồi chị cho ra vào luộc. Mồm lẩm bẩm. Cần tái, cải nhừ. Rau cải phải luộc kĩ tí. Tôi lại lon ton lên buồng lấy một quả trứng thả vào nồi luộc rau. Rau vớt ra mà nguội khói thì cơm cũng chín.

Mâm cơm dọn ra chỉ có đĩa cải luộc bát nước rau. Quả trứng bé tẹo dầm bát nước mắm. Ít vụn cá kho còn lại từ tối trước. Thường cơm nấu xong thì bố cũng từ trường về. Nét mặt hơi khắc khổ. Cái xe đạp đi thì kêu lọc xọc. Hiệu trưởng mà hôm nào có giáo Viên nghỉ. Bố cũng đứng lớp dạy thay. Nhìn mặt là biết bố mệt. Nhưng vẫn vui vẻ vào mâm. Ăn thì như nhau nhưng bố luôn ăn bằng cái bát sứ trắng và đôi đũa gỗ mun đen bóng. Còn cả nhà ăn bằng cái bát đàn màu xanh nhờ nhờ, ram ráp chứ không mịn bóng như bát của bố. Ba bố con quây quần bên nồi cơm nóng hổi. Quả trứng dằm ra được một tẹo. Mà bố xắn luôn một nửa dúi vào bát tôi. Nửa còn lại. Xắn tiếp làm đôi cho vào bát của chị. Phần còn lại dằm kĩ cả lòng trắng lòng đỏ vào bát mắm chấm. Ba bố con vừa ăn vừa nói đủ chuyện học hành. Hai chị em cứ vô tư và gắp. Chả để ý bố chỉ chan nước rau chấm ghé bát tí nước mắm rồi lại ngồi. Chị có giục bố lại bảo.
-No rồi. Với lại bố không thích ăn trứng.

Ngày ấy ngây thơ và vô tư cứ hùng hục ăn chả để ý sau một lưng cơm. Bố chỉ ngồi cạy mấy mảng cháy đáy nồi. Vừa ăn vừa khen nức nở.

Cháy ngon thật đấy. Nhưng lần sau con cho nhiều nước chút nước. Gạo nở sẽ được nhiều cơm hơn.

Lớn hơn hiểu ra trời rét như thế, làm việc như thế, thì lưng cơm và chút nước rau nó trôi vèo đi ngay. Chỉ là bố nhường cho con thôi. Ăn thế làm sao bảo không gầy không khắc khổ. Ăn cơm xong chị đi rửa bát. Rồi lấy khoai nướng ra hai chị em ăn. Lần nào ăn khoai tây nướng. Mồm miệng tôi cũng lem nhem đen xì vì bóc rối. Khoai tây nướng bở tơi ra. Ăn rất ngon khi trời rét. Cầm củ khoai lăn trong lòng tay. Ấm bỏng tay lên mới bóc lớp vỏ than cháy đen để lộ lớp khoai vàng tơi bốc khói bên trong. Hai chị em lại vô tư chén khoai mà bố vẫn chỉ cười cười rất hiền.

Ăn xong ấm bụng tôi nhảy tót lên giường nằm ôm bố. Nghe bố kể những chuyện ngày xưa. Giải thích như thế nào là quạt lồng, ấp lạnh. Rồi lại ngâm Nga mấy câu kiều. Tôi dễ dàng bình yên chìm vào giấc ngủ trong lòng bố như thế.

Giờ lớn lên hiểu ra thì bố đã đi xa lắm rồi. Chỉ thấy nhớ lắm những trưa trời rét. Với cái miệng còn lem nhem vỏ khoai tây nướng. Với những câu Kiều bố ru êm ái ngày nào.

Tuan Pham