22 Tháng Tư 20194:33 SA(Xem: 55)
Biến cố Vương Cung Thánh Đường Notre Dame De Paris bị cháy vào ngày Thứ Hai Tuần Thánh 15/4/2019 đã làm cho toàn thế giới đau buồn và tiếc xót. Tuy nhiên lại có những chuyện đáng lưu ý xẩy ra:
22 Tháng Tư 20194:13 SA(Xem: 40)
Lễ Phục Sinh thường đến trong mùa Xuân. Trước đó, cây lá vốn trơ trụi trong mùa đông thì đến mùa Xuân cây lá bỗng trổ sinh hoa trái. Trời đất có một bầu không khí vui tươi, đầy mầu sắc rực rỡ, không khí ấm áp hơn. Tuy nhiên nhiều người thường bị bịnh dị ứng với phấn hoa và bụi hoa nên phải uống thuốc.
15 Tháng Tư 20196:19 CH(Xem: 81)
Trước đây chúng tôi đã dịch thuật một cảm nghiệm rất đánh động của vị linh mục người Mỹ. Ngài làm việc với tính cách là một linh mục tuyên uý tại một bịnh viện. Mỗi ngày đêm ngài thường đi thăm các bịnh nhân, nhất là những bịnh nhân đang hôn mê, nằm bất động.
15 Tháng Tư 20195:00 SA(Xem: 106)
Tôi có hai người bạn đều là người Công Giáo. Họ đều thoát khỏi bịnh ung thư và bịnh trướng bụng là nhờ thuốc và cây lá cỏ Bồ Công Anh.
15 Tháng Tư 20194:49 SA(Xem: 89)
Trong lúc đến thu thanh bộ Audio Book Đường Hoàn Thiện của Thánh Nữ Teresa Avila cho Radio Giờ Của Mẹ (GCM) , cô Minh Tâm, xướng ngôn viên Radio GCM, đã làm chứng về ơn chữa lành mà cô nhận được...
06 Tháng Tư 20195:05 CH(Xem: 89)
Một người bạn trẻ đã đi hành hương ở Medjugorje, Nam Tư và viết cho chúng tôi như sau: Em cám tạ Chúa Giê su và Đức Mẹ Maria vì em đã có được một chuyến đi kỳ diệu đến Medjugorje.
29 Tháng Ba 20191:00 CH(Xem: 146)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi còn được nghe thêm cảm nghiệm chân thành của một người anh em là ông Giuse. Sau đây là lời chia sẻ của ông Giuse:
29 Tháng Ba 201911:49 SA(Xem: 124)
Trong buổi họp của Tổng Hội Đức Mẹ Mân Côi vào tháng 3 này, chúng tôi được nghe cảm nghiệm rất đánh động của một thành viên là cô Nancy. Cô vốn là một dược sĩ. Cô còn trẻ và siêng năng đi họp nhưng mãi đến nay cô mới chia sẻ cảm nghiệm mà Chúa ban cho gia đình cô.
29 Tháng Ba 201911:05 SA(Xem: 112)
Trong Huynh Đoàn Đa Minh Thánh Giuse Hoàng Lương Cảnh, California của chúng tôi có một thành viên là chị Maria. Chị vẫn thường cầu nguyện mỗi sáng với nhóm. Chị vừa goá chồng hơn một năm. Cuối năm 2018, chị đang đi bình thường thì tự vướng chân của mình và ngã xuống đường.
28 Tháng Ba 20198:22 CH(Xem: 159)
Một phụ nữ kể: "Một buổi tối nọ, con gái út tôi lái xe tới thăm gia đình chị của cháu và cũng là một người con gái khác của tôi. Khi cháu lái xe về nhà thì thình lình một phụ nữ người Mỹ bỗng chạy ào ào từ nhà cô ta rồi nhẩy vội xuống đường và đụng vào xe của con tôi.

CN 4154: ƯỚC MƠ TUỔI THƠ

23 Tháng Ba 20198:47 CH(Xem: 142)
ợN 4154: ƯỚC MƠ TUỔI THƠ

Khi còn nhỏ, tôi chỉ có khả năng mua guốc làm bằng gỗ mộc thấp và nhẹ tênh để đi học. Lớn lên khi thi đậu vào trường Nữ Trung Học Đồng Khánh Huế vào đầu thập niên 1960, cứ vào mỗi mùa Đông khi những cơn mưa kéo dài lê thê suốt cả tháng trường, bà Tổng Giám Thị ra lệnh cho lũ học sinh con gái chúng tôi phải mang dép làm từ các vỏ lốp xe màu đen, hai dây tréo nhau, người ta thường gọi là giầy Bình Trị Thiên. Giầy này vừa thô xấu, vừa quê mùa. Mỗi lần phải mang đôi giầy này là một lần tôi bực mình.

Vào mùa mưa ở Huế thì thật là khốn khổ. Nhà tôi nghèo, khi đạp xe đạp đi học thì phải mang áo mưa bằng vải nhựa rẻ tiền. Hễ mặc vài lần thì chỗ nách áo mưa rách rộng ra làm cho con bé ướt như chuột lột. Khi vào lớp học thì cứ rét run lên lập cập. May mà ít khi bị cảm lạnh. Đôi dép Bình Trị Thiên hay đôi guốc mộc đều trơn trợt dễ bị té ngã.

Mãi đến năm tôi học đệ tứ, đệ tam thì mẹ tôi mới mua cho tôi một đôi guốc cao gót thường được gọi là guốc ĐaKao. Thuở đó, ai mà có đôi guốc ấy thì cứ như là có được bảo bối. Con bé quý đôi guốc hơn vàng, con bé cất kỹ vào tủ đựng quần áo và chỉ dám đi guốc quý ấy vào mỗi ngày Chúa Nhật, khi đi nhà thờ, hay khi dự những buổi lễ nào long trọng. Buổi chiều sau khi đi học về, tôi lại lôi đôi guốc từ trong tủ ra rồi đi tới, đi lui trên cái giường đi văng vì sợ nó mòn và dơ. Lúc ấy tôi cứ tưởng tượng mình như là một cô người mẫu đi trên catwalk.

Khi gia đình dọn vào Sàigon, tôi vẫn thường đi chợ Bến Thành để nhìn ngắm mấy tiệm bán giầy và guốc. Có lần một người thân của tôi dẫn tôi đi khắp mấy hàng giầy ở vùng ĐaKao và hứa rằng sẽ mua cho tôi một đôi giày nhung đen. Hai người đi suốt mấy buổi, từ vùng Đakao cho đến chợ Bến Thành mà cuối cùng chẳng mua được đôi giày hay đôi guốc nào. Từ đó từ ngữ "Đôi Giầy Nhung" đã in sâu vào tâm khảm tôi. Về sau, khi đi làm có tiền, tôi bắt đầu mua hài, mua giầy, mua guốc, chẳng phải là mình cần nhưng từ trong tiềm thức, tôi tự thưởng cho mình những gì mình đã ao ước từ khi còn nhỏ mà không có.

Lâu rồi có lần một vị Giám Mục giáo phận Thanh Hoá sang Mỹ và chia sẻ tâm tình của ngài là ao ước cho từng trẻ nhỏ của giáo phận Đức Cha được một đôi dép để các cháu khỏi phải bị đạp miểng chai hay đạp vào đinh hay đá nhọn. Đó là một giấc mơ rất bình thường của một vị cha chung. Lời chia sẻ của ngài đã đánh động tâm thức tôi.

Thật sự kể từ khi thành lập Radio Giờ Của Mẹ, qua phương tiện truyền thanh và truyền thông, qua các trang nhà Memaria.org, Memaria.net và hddaminhthanhlinh.net, chúng tôi luôn tạo điều kiện tốt để các linh mục và tu sĩ nam nữ đến từ VN được lên đài miễn phí để xin sự giúp đỡ của mọi người hầu phục vụ lợi ích phần hồn và phần xác cho đồng hương Việt Nam. Chúng tôi cũng dành những trang nhà để đăng miễn phí các lá thư xin trợ giúp của các vị linh mục và tu sĩ nam nữ từ VN. Kết quả rất khả quan mà chỉ Chúa biết rõ mà thôi.

Tôi cũng muốn trở thành người tốt luôn và có thể giúp mọi người, đặc biệt là các trẻ thơ có đôi dép, đôi giầy và đôi guốc để bảo vệ đôi chân chim nhỏ của các cháu. Tôi rút ra kinh nghiệm cho chính mình là không bao giờ nên hứa cuội, hứa xạo và hứa hão huyền. Không làm đau lòng những người khác, nhất là người nghèo và các trẻ thơ. Bản thân tôi cũng chẳng bao giờ tin những lời hứa xa vời và không thực tế. Hứa mà không làm là tự mình hạ thấp uy tín của chính mình, làm giảm niềm tin của người khác dành cho mình. Tôi nghĩ mình hãy cứ sống thật, làm việc phục vụ không vụ lợi và làm mọi sự  với trái tim hiền lành và nhân ái.

Kim Hà, 23/3/2019