20 Tháng Hai 20206:35 CH(Xem: 27)
Ngày hôm qua, 19/2/2020, một thính giả là cô Maria gọi đến tâm sự với tôi trong nước mắt. Trước đó, cô cũng đã kể cho tôi nghe chuyện này rồi. Cô ta kể rằng:
11 Tháng Hai 20201:06 CH(Xem: 115)
Hôm qua, tôi đưa ông xã đi khám bịnh định kỳ. Trong khi ông xã tôi đợi gặp bác sĩ thì tôi lái xe sang một tiệm Food To Go của người quen để một mình thưởng thức ly cà phê sữa đá ...
01 Tháng Hai 202011:29 SA(Xem: 106)
Tôi có một người bạn trẻ có lòng nhân ái và tốt lành. Cô rất siêng năng: vừa đi làm, vừa chăm sóc chồng và ba đứa con, vừa cầu nguyện và chăm lo làm việc tông đồ, đặc biệt là chăm sóc cho các cụ già ở viện dưỡng lão.
31 Tháng Giêng 20201:20 CH(Xem: 113)
Tôi gặp chị Martha sau Thánh Lễ. Chị vội nắm tay tôi và xin tôi cùng cầu nguyện với chị để giúp một người đàn ông đã bỏ xưng tội hơn 60 năm qua nhận được ơn xưng tội để hoà giải với Chúa.
20 Tháng Giêng 20206:36 SA(Xem: 106)
1. Ơn đức tin: Xin Chúa Thánh Thần chữa lành nội tâm chúng ta, để ta được ơn thánh đức, để ta yêu chính mình và yêu người khác. 2. Thần phục và khiêm nhường thì Chúa sẽ ban ơn. 3. Hợp tác tích cực với Chúa Thánh Thần khi Ngài tác động trên mình. 4. Tìm những người được nhiều ơn Chúa Thánh Thần để quan sát và xin họ cầu nguyện cho mình.
19 Tháng Giêng 202012:14 CH(Xem: 156)
Chuá Thánh Thần ban rất nhiều ơn lành. Người ta đếm được 25 ơn Chúa Thánh Thần. Tuy nhiên có 9 ơn Chúa Thánh Thần thường được phong trào Canh Tân Đặc Sủng nhắc đến. Đó là các ơn sau đây:
18 Tháng Giêng 202011:53 SA(Xem: 265)
Lời kể của ông Giuse: "Hồi ở Việt Nam, nhà tôi ở bên cạnh gia đình một vị bác sĩ. Ông chuyên nghề phá thai và kiếm được rất nhiều tiền. Một người giúp việc của ông ta thường hay kể những cảm nghiệm khủng khiếp mà chị chứng kiến và bị buộc phải làm:
18 Tháng Giêng 202011:27 SA(Xem: 129)
Các vết thương lòng thường chìm sâu vào tiềm thức con người. Khi các sự đau đớn xẩy ra lúc con người càng nhỏ chừng nào thì vết thương càng sâu đạm và ảnh hưởng đến đời sống tâm lý của người ấy.
16 Tháng Giêng 20208:54 CH(Xem: 126)
Gia đình tôi đi vượt biên từ miền Bắc nên khi sang đến Mỹ, tôi thường cảm thấy xa lạ, lẻ loi và bối rối. Trong suốt những năm tháng dài trên đất Mỹ, tôi không thấy mình hội nhập tốt. Vì thế tôi có cảm tưởng mình sống trong bóng đêm dày mà Thánh Gioan Thánh Giá đã từng mô tả trong tác phẩm Darkness of Night.
16 Tháng Giêng 20207:25 CH(Xem: 133)
Cô Mai chia sẻ: "Trước đây, tôi sống rất phóng túng. Tôi lấy chồng rồi ly dị. Tôi là con cái Chúa nhưng không sống đạo, ăn chơi và nhảy nhót mỗi tuần. Sau đó, tôi lấy một người chồng Tin Lành. Thế là tôi bỏ đạo Công Giáo để cùng chồng đi đạo Tin Lành. Vì thế, trước mặt Chúa thì tôi là một người bỏ đạo và rối đạo. Rồi có một chị bạn rủ tôi đi vào nhóm cầu nguyện.

LỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY Thứ Tư Tuần II Thường Niên SỐNG LỜI CHÚA Bài đọc (năm chẵn) : 1Sm 17,32-33.37.40-51

22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 38)

kkmLỜI CHÚA: LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY

Thứ Tư Tuần II Thường Niên
SỐNG LỜI CHÚA

Bài đọc (năm chẵn) : 1Sm 17,32-33.37.40-51

Đa-vít thắng tên Phi-li-tinh nhờ dây phóng và hòn đá.

Lời Chúa trong sách Sa-mu-en quyển thứ nhất.

Ngày ấy, Đa-vít được dẫn đến gặp vua Sa-un, nói với vua Sa-un : “Đừng ai ngã lòng vì tên Phi-li-tinh Go-li-át. Tôi tớ ngài đây sẽ đi chiến đấu với nó.” Vua Sa-un nói với Đa-vít : “Con không thể đến với tên Phi-li-tinh ấy để chiến đấu với nó, vì con chỉ là một đứa trẻ, còn nó, từ khi còn trẻ, đã là một chiến binh.”

Đa-vít nói : “Đức Chúa là Đấng đã cứu con khỏi vuốt sư tử và vuốt gấu, chính Người sẽ cứu con khỏi tay tên Phi-li-tinh này.” Vua Sa-un nói với Đa-vít : “Thế thì con hãy đi, xin Đức Chúa ở với con !”

Cậu cầm gậy trong tay, chọn lấy năm hòn đá cuội dưới suối, bỏ vào túi chăn chiên, vào bị của cậu, rồi tay cầm dây phóng đá, cậu tiến về phía tên Phi-li-tinh. Tên Phi-li-tinh từ từ tiến lại gần Đa-vít, đi trước mặt nó là người mang thuẫn. Tên Phi-li-tinh nhìn, và khi thấy Đa-vít, nó khinh dể cậu, vì cậu còn trẻ, có mái tóc hung và đẹp trai. Tên Phi-li-tinh nói với Đa-vít : “Tao là chó hay sao mà mầy cầm gậy đến với tao ?” Và tên Phi-li-tinh lấy tên các thần của mình mà nguyền rủa Đa-vít. Tên Phi-li-tinh nói với Đa-vít : “Đến đây với tao, tao sẽ đem thịt mày làm mồi cho chim trời và dã thú.” Đa-vít bảo tên Phi-li-tinh : “Mày mang gươm, mang giáo, cầm lao mà đến với tao. Còn tao, tao đến với mày nhân danh Đức Chúa các đạo binh là Thiên Chúa các hàng ngũ Ít-ra-en mà mày thách thức. Ngay hôm nay Đức Chúa sẽ nộp mày vào tay tao, tao sẽ hạ mày và làm cho đầu mày lìa khỏi thân. Ngay hôm nay tao sẽ đem xác chết của quân đội Phi-li-tinh làm mồi cho chim trời và dã thú. Toàn cõi đất sẽ biết rằng có một Thiên Chúa che chở Ít-ra-en, và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà Đức Chúa ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của Đức Chúa, và Người sẽ trao chúng mày vào tay chúng tao !”

Khi tên Phi-li-tinh bắt đầu xông lên và đến gần để đương đầu với Đa-vít, thì từ trận tuyến Đa-vít vội vàng chạy ra đương đầu với tên Phi-li-tinh. Đa-vít thọc tay vào bị, rút từ đó ra một hòn đá, rồi dùng dây phóng mà ném trúng vào trán tên Phi-li-tinh. Hòn đá cắm sâu vào trán, khiến nó ngã sấp mặt xuống đất. Thế là Đa-vít thắng tên Phi-li-tinh nhờ dây phóng và hòn đá. Cậu hạ tên Phi-li-tinh và giết nó. Nhưng trong tay Đa-vít không có gươm. Đa-vít chạy lại, đứng trên xác tên Phi-li-tinh, lấy gươm của nó, rút khỏi bao, kết liễu đời nó và dùng gươm chặt đầu nó.

Người Phi-li-tinh thấy người hùng của mình đã chết thì chạy trốn.

TIN MỪNG : Mc 3,1-6

Ngày sa-bát, được cứu mạng người hay giết đi ?

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

Hôm đó, Đức Giê-su lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay. Họ rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy ngày sa-bát không, để tố cáo Người. Đức Giê-su bảo người bại tay : “Anh đứng dậy, ra giữa đây !” Rồi Người nói với họ : “Ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết người ?” Nhưng họ làm thinh. Đức Giê-su giận dữ rảo mắt nhìn họ, buồn bực vì lòng họ chai đá. Người bảo anh bại tay : “Anh giơ tay ra !” Người ấy giơ ra, và tay liền trở lại bình thường. Ra khỏi đó, nhóm Pha-ri-sêu lập tức bàn tính với phe Hê-rô-đê, để tìm cách giết Đức Giê-su.

SUY NIỆM-VÂNG PHỤC THIÊN CHÚA

“Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Biết khiêm tốn, vâng lời là điều đầu tiên mà mỗi đứa trẻ được dạy trong gia đình. Lời dạy của người xưa nhắn nhủ, nếu không thuận theo những lời khuyên nhủ của cha mẹ thì sẽ hư hỏng, ngược lại, nếu vâng phục và làm theo những điều ngay lành cha mẹ dạy thì sẽ nên người và có tương lai tốt đẹp.

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, thánh Máccô thuật lại việc Đức Giêsu vào hội đường và chữa một người bị bại tay. Đức Giêsu nói với anh: “Anh giơ tay ra!” Có lẽ người bại tay cũng phần nào cảm thấy lạ lùng và khó hiểu về lời Đức Giêsu nói, vì thông thường, không ai lại đến gặp một người bại tay và bảo với người ấy rằng hãy giơ tay ra. Nhưng người bại tay đã làm theo lời Đức Giêsu truyền bảo mà không chút đắn đo do dự. Nhờ thái độ biết lắng nghe và với niềm tin đơn sơ của mình, sau khi làm theo lời Đức Giêsu truyền bảo, người bại tay đã được chữa lành.

(Chấm nối chấm – Học Viện Đaminh)


LỜI NGUYỆN TRONG NGÀY

Lạy Chúa, xin cho chúng con vững tin vào Chúa và biết mau mắn thực thi những điều Chúa dạy. Amen.

TU ĐỨC SỐNG ĐẠO

Đức Thánh Cha: Chúng ta không thể mua ân sủng của Thiên Chúa

Ân sủng của Thiên Chúa là miễn phí và những ai tìm cách tạo ảnh hưởng để phát triển sự nghiệp trong Giáo Hội thì không phải là Kitô hữu. Đức Thánh Cha cũng nhắc lại tính nhưng không trong những chọn lựa của Thiên Chúa và mời gọi mọi người gìn giữ sự nhưng không ấy với sự trung tín.

Là Kitô hữu, linh mục hay giám mục là một món quà miễn phí của Thiên Chúa, chứ không phải trả tiền. Và sự thánh thiện chính là việc "gìn giữ" món quà quý giá đã được nhận miễn phí, chứ không do công khó nhọc của ta. Trong bài giảng Thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta, Đức Thánh Cha suy tư về thánh vịnh 88 và bài đọc thứ nhất trích sách Samuel trong phụng vụ hôm nay.

Thánh vịnh 88 nói về việc Thiên Chúa chọn David làm vua Israel sau khi từ chối Saul vì ông đã không vâng lời. Trong bài đọc thứ nhất, Thiên Chúa sai Samuel đến xức dầu phong vương cho một trong những người con của Jesse ở thành Betlehem. Việc xức dầu cho thấy chọn lựa của Thiên Chúa và ngày nay, điều này cũng được sử dụng cho việc thánh hiến các linh mục và giám mục; và các Kitô hữu cũng được xức dầu trong Bí tích Rửa tội. Thiên Chúa mời gọi Samuel đừng dừng lại ở những điều bên ngoài bởi “người phàm chỉ thấy điều mắt thấy, còn Đức Chúa thấy tận đáy lòng”.

Và Đức Thánh Cha nhắc lại những sự kiện xảy ra khi ấy: các anh trai của David đã chiến đấu chống lại người Philitinh để bảo vệ lãnh thổ Israel, họ đã lập được công trạng, nhưng Thiên Chúa đã chọn người rốt cùng trong số họ. Một cậu bé “không ngồi yên”, cậu cũng có thể đi xem các anh mình chiến đấu nhưng chọn ở lại để chăn cừu. Và Thiên Chúa đã chọn David, cậu bé với đôi mắt đẹp và khuôn mặt xinh xắn. Và Đức Chúa nói với Samuel: “hãy xức dầu cho cậu” và rồi “Thánh Thần của Thiên Chúa đi vào David từ ngày đó trở đi”.

Tính nhưng không trong việc tuyển lựa của Thiên Chúa

Đây là một câu chuyện khiến chúng ta phải suy nghĩ. Chúng ta tự hỏi: tại sao Chúa lại chọn một cậu bé “bình thường”, mà có lẽ nhiều khi hành xử ngớ ngẩn như bao nhiêu đứa trẻ khác? Cậu thậm chí không phải là người đạo đức, không cầu nguyện mỗi ngày, người mà có bảy người anh trai đều xứng đáng hơn cậu. Không những thế, người nhỏ nhất, người giới hạn nhất, không có bằng cấp, không có gì, mà cũng chưa đánh được trận nào lại được chọn. Điều này cho chúng ta thấy “tính nhưng không trong lựa chọn của Thiên Chúa”.

Khi Thiên chúa tuyển lựa, Ngài cho thấy sự tự do và nhưng không của Ngài. Chúng ta thử nghĩ xem: tại sao Chúa lại chọn mình? Không phải vì chúng ta xuất thân từ một gia đình Kitô giáo hay một văn hóa Kitô giáo.” Không phải thế, nhiều gia đình Kitô hữu, và cả những vùng văn hóa Kitô đã từ chối Thiên Chúa. Họ không muốn.

Nhưng làm thế nào mà những người chúng ta ở đây lại được Thiên Chúa chọn? Miễn phí, không phải do bất cứ công trạng gì, hoàn hoàn miễn phí. Chúng ta không phải trả bất cứ thứ gì để trở thành Kitô hữu. Chúng ta những linh mục, giám mục cũng không phải trả bất cứ điều gì để trở thành linh mục hay giám mục. Đúng là có những người muốn tiến thân trong điều gọi là những viên chức trong Giáo Hội, những người muốn tạo ảnh hưởng, muốn trở thành những người leo núi… Không, đó không phải là Kitô hữu. Là Kitô hữu, là người đã lãnh nhận bí tích rửa tội, là linh mục hay giám mục được xức dầu là điều hoàn toàn miễn phí. Đó là những quà tặng không phải trả bất cứ điều gì.

Bảo vệ ân sủng

Và Đức Thánh Cha nói về điều chúng ta có thể làm để nên thánh. "Nên thánh" và sự thánh thiện Kitô giáo là "gìn giữ món quà ấy, chứ không phải điều gì khác hơn", hành xử theo cách thức "Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta”, Người là Đấng ban tặng không theo công trạng của tôi.

Trong cuộc sống thường ngày, trong các doanh nghiệp, công sở, nhiều khi để đạt được một vị trí cao hơn, người ta nói chuyện với quan chức này, với quản lý kia,… bởi vì "hãy nói với ông chủ đưa tôi lên ..." Đó là những người tìm leo thang danh vọng.

Nhưng là Kitô hữu, là linh mục, là giám mục chỉ đơn thuần là một quà tặng. Và vì vậy, chúng ta hãy sống khiêm tốn, và gìn giữ món quà ấy, đừng để mất đi. Chúng ta là những người được xức dầu trong sự chọn lựa của Thiên Chúa, chúng ta phải gìn giữ ấn tín xức dầu ấy. Đó chính là sự thánh thiện. Những điều khác không giúp ích cho việc này. Hãy khiêm nhường gìn giữ món quà ấy.

Đâu là món quà lớn nhất của Thiên Chúa? Đó chính là Thánh Thần! Khi Thiên Chúa chọn chúng ta, Người đã ban Thánh Thần cho chúng ta. Và đó chính là ân sủng thuần khiết, không do công trạng của chúng ta.

Quên lãng dân chúng là chối bỏ món quà của Thiên Chúa

Cuối cùng, Đức Thánh Cha lưu ý rằng David đã được tìm thấy “ở sau đàn chiên”, ở sau “dân” của cậu.

Nếu Kitô hữu chúng ta quên mất dân Chúa, ngay cả những người không tin, nếu linh mục chúng ta quên đàn chiên của mình, nếu các giám mục chúng ta quên điều này và cảm thấy mình quan trọng hơn người khác, chúng ta từ chối món quà của Chúa. Nó giống như việc nói với Chúa Thánh Thần: “Xin hãy đi đi, đi đi, hãy lặng lẽ ở lại trong Ba Ngôi đi, hãy nghỉ cho khỏe đi, tôi sẽ tự mình quản lý được.” Và đó không phải Kitô hữu, không phải là gìn giữ ân sủng.

Và Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng của mình với lời cầu nguyện:

Hôm nay, khi nghĩ về David, chúng ta hãy nài xin Chúa, ban cho chúng ta biết sống cám ơn vì món quà mà Ngài ban cho chúng ta, xin ơn hiểu biết món quà ấy, món quà lớn lao và đẹp đẽ nhường nào, và biết gìn giữ món quà ấy với sự trung tín của chúng ta.

Trần Đỉnh SJ. - https://www.vaticannews.va/